Nếp vừa rủ ngọn trĩu đầu, Đã lên mạ lúa hoa mầu nền xưa. Ta đi đường chậm chậm vừa, Trong người xao xuyến ý chưa yên lòng. Hiểu ta thì nói sầu đong. Người không hiểu chuyện ta không trách gì, Nói ta đang kiếm vật chi. Trời xanh xa thẳm hỏi thì khó thay! Kẻ xui kẻ khiến thế này, Người nào làm vậy, tiếc thay tại trời!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.