Vật đó người đâu chẳng thấy rồi,
Ngăn đình buộc ngựa sầu khôn nguôi.
Trước song lục trúc còn hoang đất,
Ngoài cửa non xanh giống trước hồi.
Trướng ngóng trời thu xào lá rụng
Vút cao liễu úa lạnh chim ngơi.
Nhớ bạn trời đông dòng lệ chảy,
Hoa nở năm năm biết vị người?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.