Ngày xuân, nước biếc chảy lăn tăn Một khoảng mát che hoa rậm tàng. Chơi cả ngày trời nơi đã thấy, Hưởng nhàn trước đã tính cho thân. Quanh co hang động lòng mê hoặc, Trong mát không gian thông núi băng. Đã bước lên xe đầu ngoảnh lại, Rõ không vương vấn chốn phong trần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.