Cuộc thế trăm năm mặc bụi hồng, Ăn nhờ miền biển đến miền sông. Gác vàng mộng ảo không còn ủ, Danh ảo nào còn muốn chịu buông! Ba tháng ốm nghèo không chén thuốc. Ba mươi thân tuổi phải lo buồn. Nhớ xa nghìn dặm ông hàng xóm, So ngựa xe hèn mình thẹn luôn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.