Trăm năm vốn chịu kiếp phong trần. Sông biển, đây là chốn kiếm ăn. Gác tía từ lâu nào dám mộng. Danh hư bạc tóc vẫn mong lần. Xuân về bệnh trọng nghèo không thuốc. Phiêu bạt bao ngày đẻ ấm thân. Vạn dặm đi xa thương chốn cũ. Xe con ngựa yếu thẹn ai gần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.