Cảnh rừng phẳng lặng khói mây,
Dải xanh núi lạnh biếc đầy thê lương.
Lầu cao đã khuất bóng dương,
Trên lầu có kẻ buồn thương ngập lòng.
Thềm hoa mình đứng ngóng trông,
Chim bay về tổ vội không tối trời.
Đường về đâu biết chốn nơi?
Trường đình lại đến nghỉ ngơi đoản đình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.