Bình luận nhanh 6

Tôn Thất Minh Đạt30/10/2024 06:20
Rừng thưa mở mịt sương lan Núi lạnh xanh xanh buồn mơ màng Màn đêm che phủ lầu cao Trên ấy có người buồn nghẹn ngào Vì nàng chờ ta đã lâu Chim kia cũng đã mau quay về Còn ta đường về ở đâu Chỉ thấy bao đình nối tiếp nhau. Mạc Đình
Đào Văn Nghi21/10/2022 18:10
Dịch thơ: BỒ TÁT MAN. Rừng phẳng sương lan nhìn tựa dệt. Lòng buồn một dải non xanh biếc. Bóng tối lọt lầu cao. Trên lầu người chán ngắt. Thềm hoa đứng một mình. Tối vội chim về tổ. Lối trở lại nơi nao? Nhà…
Nguyễn Công Tuấn27/05/2021 15:54
Dịch thơ: Công Tuấn Trong rừng sương tỏa mờ mờ, Hàn Sơn một dải lờ đờ mây bay. Lầu cao ngũ sắc đẹp thay, Có người tầng thượng mà day dứt lòng. Lầu ngọc đứng đó nhớ mong, Như chim sải cánh về trong quê…
Chi Nguyen01/07/2020 16:56
Rừng chiều mờ mịt sương dăng. Hàn sơn một dải cầm bằng thương tâm. Lầu cao bóng tối lan thầm. Có người lặng ngắm, trầm ngâm nét buồn.
Nguyễn Công Tuấn04/11/2018 10:18
BỒ TÁT MAN Trong rừng sương tỏa mờ mờ, Hàn sơn một dải lờ đờ mây bay. Lầu cao ngũ sắc đẹp thay, Có người tầng thượng mà day dứt lòng. Lầu ngọc đứng đó nhớ mong, Như chim sải cánh về trong quê nhà. Quê…
Nguyễn Công Tuấn03/05/2018 15:18
Trong rừng sương tỏa mờ mờ, Hàn sơn một dải lờ đờ mây bay. Lầu cao ngũ sắc đẹp thay, Có người tầng thượng mà day dứt lòng. Lầu ngọc đứng đó nhớ mong, như chim sải cánh về trong quê nhà. Quê hương ở tận phương xa, Viên Đình lớn thế, bây giờ nhỏ teo.

菩薩蠻

平林漠漠煙如織,
寒山一帶傷心碧。
暝色入高樓,
有人樓上愁。
玉階空佇立,
宿鳥歸飛急。
何處是歸程,
長亭更短亭。

 

Bồ tát man

Bình lâm mạc mạc yên như chức,
Hàn san nhất đới thương tâm bích.
Minh sắc nhập cao lâu,
Hữu nhân lâu thượng sầu.
Ngọc giai không trữ lập,
Túc điểu quy phi cấp.
Hà xứ thị quy trình,
Trường đình cánh đoản đình.

 

Dịch nghĩa

Cảnh rừng phẳng lặng, khói dày bay lên uốn lượn như dệt,
Núi lạnh một dải xanh biếc nhìn thấy thê lương.
Bóng tối lọt vào lầu cao,
Có người trên lầu đang buồn.
Thềm ngọc đứng mãi một mình,
Chim tối bay về tổ vội vã.
Đường về là nơi nào?
Trường đình lại đến đoản đình.


Hai bài Bồ Tát manỨc Tần Nga được coi là tổ của từ khúc.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Chí Viễn

Bình lâm mờ mịt như mây dệt
Hàn san một giải rầu rầu biếc
Ám ảnh tới lầu cao
Có người trên đó sầu
Thềm hoa trơ đứng đợi
Chim tối bay về vội
Nào chốn hẹn quy trình
Trường đình lại đoản đình


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Vi Nhất Tiếu

Mịt mờ khói dệt rừng sâu
Hàn san một dải biếc màu chia phôi
Lầu cao nhuốm sắc chiều rồi
Trên lầu có kẻ chơi vơi dạ sầu
Bên thềm đứng lặng chờ nhau
Chim chiều mỏi cánh bay mau về rừng
Ngày về ai biết mà trông
Trường đình lại đoản đình không bóng người


15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Rừng mờ như dệt khói mây,
Hàn sơn xanh thẳm đượm màu nhớ thương.
Lầu cao đã khuất ánh dương,
Trên lầu có kẻ sầu vương ngập lòng.
Bên thềm lặng đứng ngóng trông,
Chim hôm soải cánh ruổi dong phương nào.
Ngày về biết hẹn nơi nao,
Trường đình lại đoản đình, xao xuyến buồn.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Rừng phẳng khói sương mờ tựa dệt
Lòng đau to lớn như non biếc
Bóng tối lan vào lầu
Có người đang âu sầu
Trên thềm ngọc đứng mãi
Chim về tổ bay soải
Biết về đâu bây giờ?
Đình nhỏ hay đình to?


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Rừng dài mờ mịt dệt mây
Xa xa núi lạnh mối sầu xanh xanh
Lầu cao u ám sắc
Có người buồn như cắt
Thềm hoa đứng chơ vơ
Chim tối bay về gấp
Chốn đâu quy trình
Đoản đình vừa dứt trường đình đợi ai


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đăng Hưng

Rừng phẳng lặng khói sương như dệt
Núi lạnh một dải biếc thê lương
Lầu cao mờ tối chiều buông
Có người lặng đứng lòng miên man buồn
Thềm ngọc cô đơn đứng một mình
Chiêu tối chim về tổ vội vàng
Lối về biết đâu là đường?
Trường đình hay về đoản đình đâu hơn?


15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Cảnh rừng phẳng lặng khói mây,
Dải xanh núi lạnh biếc đầy thê lương.
Lầu cao đã khuất bóng dương,
Trên lầu có kẻ buồn thương ngập lòng.
Thềm hoa mình đứng ngóng trông,
Chim bay về tổ vội không tối trời.
Đường về đâu biết chốn nơi?
Trường đình lại đến nghỉ ngơi đoản đình.


11.00
Trả lời