Nhớ tuổi mười lăm tính trẻ con,
Khoẻ như bê nhỏ chạy quanh non.
Trước sân, tháng tám, táo lê chín,
Một buổi trèo cây được vẹn tròn.
Thấm thoắt tới nay qua năm chục,
Ít di đứng chỉ muốn nằm ngồi.
Nói cười cố gượng chiều lòng chủ,
Ngán nỗi trăm chiều lo sống đời.
Vào cửa như xưa quanh vách trống,
Nhìn ta bà vợ mặt bơ phờ.
Trẻ con chưa biết tình cha mẹ,
Phụng phịu đòi cơm khóc cửa đông.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.