Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn cổ phong
Thời kỳ: Thịnh Đường
8 bài trả lời: 8 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 12/06/2005 15:59, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 25/10/2005 12:42

百憂集行

憶年十五心尚孩,
健如黃犢走復來。
庭前八月梨棗熟,
一日上樹能千回。
即今倏忽已五十,
坐臥只多少行立。
強將笑語供主人,
悲見生涯百憂集。
入門依舊四壁空,
老妻睹我顏色同。
痴兒不知父子禮,
叫怒索飯啼門東。

 

Bách ưu tập hành

Ức niên thập ngũ tâm thượng hài
Kiện như hoàng độc tẩu phục lai
Đình tiền bát nguyệt lê tảo thục
Nhất nhật thượng thụ năng thiên hồi.
Tức kim thúc hốt dĩ ngũ thập
Tọa ngọa chỉ đa, thiểu hành lập
Cưỡng tương tiếu ngữ cung chủ nhân
Bi kiến sinh nhai bách ưu tập.
Nhập môn y cựu tứ bích không
Lão thê đổ ngã nhan sắc đồng
Si nhi vị tri phụ tử lễ
Khiếu nộ sách phạn đề môn đông.

 

Dịch nghĩa

Nhớ năm mười lăm tuổi, tính còn trẻ con
Khoẻ như con bê chạy đi chạy lại
Trước sân, tháng tám, lê táo chín
Một ngày trèo cây dễ tới nghìn lần
Tới nay thấm thoắt đã năm mươi
Chỉ những nằm ngồi, ít di đứng
Cố gượng nói cười chiều lòng chủ nhà
Ngán nỗi đời sống trăm chiều lo lắng
Vào trong cửa, vẫn như trước, bốn vách trống không
Vợ già nhìn ta, sắc mặt cũng (tiều tuỵ) như nhau
Con dại chưa biết gì về lễ phép bố con
Phụng phịu đòi cơm đứng khóc ngoài cửa đông.


(Năm 761)

Lời tự: "Vương Duẩn thi: Bách ưu câu tập đoạn nhân trường" 王筠詩百憂俱集斷人腸 (Thơ Vương Duẩn: Trăm lo dồn lại não lòng người).

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (8 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Xuân Phong

Nhớ năm mười lăm còn thơ ngây,
Khỏe như con bê chạy đó đây.
Tháng tám, đầu sân lê táo chín,
Một ngày ngàn lần leo lên cây.
Mà nay thoắt đã năm mươi tuổi,
Chỉ những nằm ngồi, ít đi lại.
Cố gượng nói cười chiều chủ nhân,
Đời sống thảm thương lo trăm nỗi!
Vào nhà, y nguyên vách trống không,
Mặt bủng nhìn nhau, vợ giống chồng.
Con dại biết chi mừng đón bố,
Đòi cơm hờn khóc ngoài cửa đông.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Ta nhớ tuổi mười lăm thời niên thiếu,
Như con bê khoẻ mạnh chạy khắp đồng.
Tháng tám, trước sân lê táo chín mòng,
Leo lên xuống ngàn lần trong một buổi.
Thấm thoắt nay đà hơn năm mươi tuổi,
Ít đứng đi, mà chỉ muốn nằm ngồi.
Chiều chủ nhân ta gắng gượng nói cười,
Buồn nỗi sinh nhai trăm chiều lo lắng.
Bước vào trong, vẫn nhà không vách trống,
Vợ chồng già mặt tiều tụy nhìn nhau.
Chưa biết kính cha, trẻ nhỏ lau chau,
Hờn đòi cơm, dựa cửa đông khóc mướt.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Nhớ xưa thơ dại, tuổi mười lăm,
Khỏe tựa bò con, chạy vắt chân.
Tháng tám trước sân lê táo chín,
Cây cao ngày thót cả nghìn lần.
Bỗng chốc mà nay đà năm chục,
Ngại cho đi đứng, thích ngồi rúc.
Nói cười miễn cưỡng, chiều chủ nhân,
Trăm mối lo toan đến sôi sục.
Vào cữa, nhà y bốn vách không,
Vợ già nhìn lão, héo như chồng.
Trẻ thơ chưa biết đạo con bố,
Thét giận đòi cơm, khóc cửa đông.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Nhớ năm vui thú tuổi mười lăm
Chạy khỏe như bê sức sống tràn.
Tháng tám trước sân lê táo chín
Leo cây một bửa tới ngàn lần.
Đến nay thấm thoắt năm mươi tuổi
Lười biếng đứng đi những muốn nằm.
Chiều chủ nói cười lòng gắng gượng
Ngán đời lo lắng khổ hàng trăm.
Vào trong vách trống nhà như cũ
Ta, vợ nay già sắc mặt nhăn
Con dại biết gì nề nếp bố
Đòi cơm tựa cửa khóc nhì nhằng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Nhớ mười lăm tuổi còn thơ,
Chạy quanh, khoẻ tựa nghé tơ suốt mgày.
Trước sân, lê táo chín đầy,
Một ngày có thể leo cây nghìn lần.
Bỗng nay năm chục tuổi gần,
Đứng đi thì ít, ưa thân nằm ngồi.
Nói cười cho chủ vui thôi,
Buồn thay cuộc sống, lo ơi trăm điều.
Vào nhà, vách trống cột siêu,
Vợ già nét mặt đăm chiêu khác gì.
Lễ nghi, con dại biết chi,
Cửa đông, la khóc chỉ vì đòi cơm!...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Nhớ thuở mười lăm, tính thơ ngây,
Khoẻ như con vâm, chạy đó đây.
Trước sân táo chín vào tháng tám,
Một ngày tới ngàn lần trèo cây.
Tới nay tuổi đà vừa năm chục,
Hết nằm lại ngồi, ì một cục.
Miễn cưỡng nói cười cùng chủ nhân,
Trăm lo dồn lại, buồn thời cuộc.
Vào nhà bốn vách trước như sau,
Vợ chồng sắc tướng giống hệt nhau.
Con dại chẳng nề phép cha mẹ,
Tựa cửa đòi ăn miệng làu bàu!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Năm mười lăm tính còn non trẻ
Chạy tới lui vì khoẻ như bê
Đầy cây tháng tám táo lê
Một ngày hái trái leo lên ngàn lần
Nay thoắt đã gần năm mươi tuổi
Ngán đứng đi, cả buổi ngồi nằm
Gượng cười đối với chủ nhân
Buồn vì cuộc sống trăm lần thảm thương
Nhà luôn bốn bức tường trống rỗng
Vợ già nhìn mặt cũng bí rì
Con thơ lễ phép biết chi
Đòi cơm kêu khóc ầm ì cửa đông

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Nhớ khi mười lăm tâm tính trẻ
Khoẻ tựa bê con chạy đó đây
Trước sân tháng tám trái lê chín
Một ngày ngàn bận trèo lên cây
Đến nay chốc đã thoắt năm mươi
Đi lại không ham chỉ thích ngồi
Cười gượng cốt làm vừa ý chủ
Trăm chiều lo lắng ngán cho đời
Nhà vẫn trống trơn bốn vách không
Vợ già mặt bủng tựa y chồng
Con thơ đâu biết chi lòng bố
Gào thét đòi cơm mé cửa đông

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời