Vật vờ lưu lạc cái con oanh,
Cuối bãi đầu sông chẳng tự mình.
Lảnh lót nào đâu không có ý,
Ngày xuân chưa hẳn mãi trời xanh.
Sớm chiều sương gió thân dầu dãi,
Muôn vạn cửa nhà, kiếp bấp bênh.
Từng khổ thương xuân chăng nỡ dạ,
Phụng thành đâu chốn cội hoa lành?
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.