Không để ý buổi bình minh đang tới,
Nàng ngồi đấy, đầu cúi gằm xuống dưới
Và không đặt dấu khắc với tên mình
Lên lá thư nàng vừa viết xong rồi.
Nhưng cánh cửa khẽ khàng mở ra hẳn,
Bước vào là u già Philipievna đầu bạc trắng
Mang trên khay cốc trà nóng cho nàng.
“Đến giờ rồi, con ơi, dậy đi nào:
Ơi con gái đẹp xinh, con dậy rồi đấy hả!
Ôi chim nhỏ của u dậy sớm quá!
Tối hôm qua, con làm u hãi hết hồn!
Lạy Chúa tôi, giờ trông con khoẻ rồi!
Vẻ buồn đêm qua không còn dấu vết,
Khuôn mặt con hổng như hoa anh túc”.