Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 24/10/2022 08:57
Ее прогулки длятся доле.
Теперь то холмик, то ручей
Остановляют поневоле
Татьяну прелестью своей.
Она, как с давними друзьями,
С своими рощами, лугами
Еще беседовать спешит.
Но лето быстрое летит.
Настала осень золотая.
Природа трепетна, бледна,
Как жертва, пышно убрана…
Вот север, тучи нагоняя,
Дохнул, завыл — и вот сама
Идет волшебница зима.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 24/10/2022 08:57
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 11/04/2026 12:58
Nàng đi dạo thành lâu hơn chờ đợi.
Giờ là lúc khi gò đồi, khi dòng suối
Tự nhiên níu chân nàng không muốn bước thêm
Bằng mê say vẻ đẹp của mình riêng.
Như với bạn bè đã lâu thân thiết,
Nào đồng cỏ, nào rừng cây xanh biếc
Nàng vội vàng trò chuyện cùng chúng say sưa.
Nhưng mùa hè ngắn ngủi chỉ lướt qua.
Trời đất đã sang thu màu vàng rực.
Thiên nhiên cũng run rầy, trời nhìn nhợt nhạt thực,
Được trang hoàng, hệt đồ tế thần, thật tuyệt vời…
Gió Bắc dồn mây đen phủ kín trời
Phả hơi thở nhẹ, rồi rít gào, và thấy rõ
Phù thuỷ Mùa đông diệu kì tràn về đó.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.