Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 28/10/2022 15:23
А тот… но после всё расскажем,
Не правда ль? Всей ее родне
Мы Таню завтра же покажем.
Жаль, разъезжать нет мочи мне;
Едва, едва таскаю ноги.
Но вы замучены с дороги;
Пойдемте вместе отдохнуть…
Ох, силы нет… устала грудь…
Мне тяжела теперь и радость,
Не только грусть… душа моя,
Уж никуда не годна я…
Под старость жизнь такая гадость…»
И тут, совсем утомлена,
В слезах раскашлялась она.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 28/10/2022 15:23
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 12/04/2026 20:41
Chuyện thành bại của mình và người khác,
Bao hy vọng, trò nghịch tinh, mơ ước.
Kể hết ra qua các cuộc chuyện trò
Cứ phải thêm gia vị - nói xấu nhỏ to,
Rồi đủ chuyện linh tinh vớ vẩn
Họ nài nỉ Tachiana tình riêng kể thật,
Với giọng mềm mỏng, rất nhẹ nhàng.
Nhưng Tachiana hệt như vẫn mơ màng,
Tai nghe họ, không để tâm, không hiểu biết
Tỏ không hiểu họ chờ nói gì thiệt
Giữ chuyện thầm kín con tim vẫn vẹn nguyên,
Kho báu thiêng liêng nước mắt, hạnh phúc riêng,
Vẫn giữ kín, không một câu để lộ
Chẳng có ai để sẻ chia cùng họ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.