Đang lẻ bóng, nàng thấy càng đơn chiếc
Một khát vọng cháy bùng lên tha thiết,
Nghĩ về Ônhêghin nay ở tít nơi xa,
Trái tim nàng càng nhắc tới anh ta,
Mình sẽ chẳng bao giờ gặp chàng làm gì nữa;
Nàng chỉ thấy căm hờn Ônhêghin đã
Dám xuống tay giết hại em rể của nàng;
Thi sĩ qua đời… nhưng chẳng ai màng
Nhớ chàng nữa, người yêu của chàng hấp tấp
Vội lấy chồng ngay sau ngày chàng mất.
Kỷ niệm về nhà thơ đã xoá sạch sành sanh,
Như khói bay tan biến giữa trời xanh,
Rất có thể, về chàng - hai con tim duy nhất
Vẫn buồn nhớ… Nhưng buồn rầu, ai cần thiết?