Và nhanh quá, tiếng Ônga trong trẻo
Trong nhà bác Larina nay thành thiếu.
Là tù nhân duyên phận, chàng khinh kỵ chấp hành
Cùng Ônga chuyển về ở trung đoàn.
Khóc rầu rĩ, bà Larina mắt tràn rơi lệ,
Đành buồn bã chia tay Ônga và chàng rể,
Cảm tưởng như chẳng còn sức để vượt qua
Nhưng người không khóc chỉ một mình Tanhia;
Da tai tái giờ chuyển sang xanh rớt
Ánh lên mặt nàng nét buồn da diết.
Khi cả nhà ra tam cấp tiễn người đi
Lúc chia tay, mọi người, mọi thứ rối tinh
Ngay bên cạnh xe đôi uyên ương trẻ tuổi,
Tanhia tiễn họ lên đường về nơi ở mới.