Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương bảy
Đăng bởi Tung Cuong vào 06/10/2022 07:15
На ветви сосны преклоненной,
Бывало, ранний ветерок
Над этой урною смиренной
Качал таинственный венок.
Бывало, в поздние досуги
Сюда ходили две подруги,
И на могиле при луне,
Обнявшись, плакали оне.
Но ныне... памятник унылый
Забыт. К нему привычный след
Заглох. Венка на ветви нет;
Один, под ним, седой и хилый
Пастух по-прежнему поет
И обувь бедную плетет.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/10/2022 07:15
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm nay 12:52
Trên cành thông bị uốn cong oằn xuống,
Làn gió sớm ban mai lướt qua thi thoảng,
Thổi ngang phần mộ khá yên bình
Khẽ đung đưa vòng hoa huyền bí trên cành.
Có nhiều bận, trời về chiều muộn thật
Thấy hai bạn gái cùng nhau tất bật.
Thăm ngôi mồ đặt dưới ánh trăng soi,
Họ ôm nhau, khóc rấm rứt, nước mắt rơi.
Nhưng đến lúc… mộ chìm nơi vắng lặng
Bị quên hẳn. Dấu đường đến mộ nay quên lãng
Xoá sạch rồi. Trên cành chẳng có vòng hoa treo;
Dưới bóng cây- ông lão chăn gia súc ốm đau,
Đầu bạc trắng, miệng hát nghêu ngao như trước,
Tay mải miết đan đôi giầy cà tàng khác.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.