Anh cho biết: cô Tachiana nào nhỉ?”
À cô ấy trông mặt luôn buồn tẻ,
Thường im lìm giống nàng Svetlana,
Bước vào phòng, ngồi sát cửa sổ ngay.-
“Không có lẽ anh mê cô em này nhỏ tuổi?”
- Thì sao nào? “Anh chàng nhà thơ hỡi,
Nếu là anh, tôi đã chọn cô chị rồi,
Đường nét Ônga không sinh động tí gì.
Giống y hệt tranh Mađôna của Vandek nhỉ:
Nàng tròn trĩnh, mặt hổng hào sắc đỏ,
Trông như mặt trăng nhìn rõ đần đần
Hiện trên nền trời có vẻ cù lần”.
Vladimir cất giọng có phần khô khan đáp,
Đoạn đường cuối, chàng ngồi im, không nói.