Em đừng hỏi vì sao tôi ưu tư
Giữa quan khách tôi u sầu, rầu rĩ
Sao ánh mắt chán chường, ủ rũ
Không mến yêu đời tươi đẹp màu hồng

Em đừng hỏi sao lạnh lẽo tâm hồn
Không yêu nữa tình thiết tha, vui vẻ
Không gọi ai “Em thân thương, yêu quý”
Vì ai đã trót yêu rồi, không yêu lại nữa đâu.

Ai đã biết hạnh phúc rồi, không hạnh phúc về sau
Niềm vui sướng đổ vào ta trong khoảnh khắc:
Vốn đầy tràn thanh xuân, đam mê say đắm
Nay chỉ còn nỗi buồn ảm đạm trong tôi…