Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Poltava (1829) » Chương 2
Đăng bởi Tung Cuong vào 24/01/2025 05:55
Мазепа мрачен. Ум его
Смущен жестокими мечтами.
Мария нежными очами
Глядит на старца своего.
Она, обняв его колени,
Слова любви ему твердит.
Напрасно: черных помышлений
Ее любовь не удалит.
Пред бедной девой с невниманьем
10. Он хладно потупляет взор
И ей на ласковый укор
Одним ответствует молчаньем.
Удивлена, оскорблена,
Едва дыша, встает онa
И говорит с негодованьем:
“Послушай, гетман: для тебя
Я позабыла всё на свете.
Навек однажды полюбя,
Одно имела я в предмете:
20. Твою любовь. Я для нее
Сгубила счастие мое,
Но ни о чем я не жалею...
Ты помнишь: в страшной тишине,
В ту ночь, как стала я твоею
Меня любить ты клялся мне.
Зачем же ты меня не любишь?»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 24/01/2025 05:55
Madepa mặt mày âu sầu. Đầu óc
Đang nặng trĩu vì giấc mơ tàn khốc.
Maria đưa ánh mắt dịu dàng
Đắm đuổi nhìn ông lão của mình.
Tay xiết chặt vòng ôm đùi lão ấy,
Nhắc đi nhắc lại lời yêu đương nồng cháy.
Thật hoài công, tình say đắm của nàng
Không xua tan những suy nghĩ đen tối của chàng.
Trước mặt cô gái hẩm hiu, càng buồn thật
10. Lão lạnh nhạt, thờ ơ nhìn xuống đất
Dù nàng trách móc giọng thật dịu dàng
Lão trả lời bằng im lặng lạnh tanh.
Nàng thấy ngạc nhiên, lòng đau tủi hận,
Đang khó thở, nàng bèn đứng dậy hẳn
Nói giọng đầy bực giận rõ ràng:
“Hãy nghe em, thưa thủ lĩnh Hetman:
Vì anh đấy, mọi thứ trên đời em quên hết.
Chứ em yêu là yêu một lần, đến chết,
Trong lòng em chỉ chăm chút một điều:
20. Tình yêu của anh đấy. Vì tình yêu
Em huỷ hoại hạnh phúc riêng của mình mất
Nhưng không có gì làm em tiếc nuối thật…
Anh nhớ không: cái đêm ấy hôm nào
Trong im lìm khủng khiếp em đã thuộc về anh sao,
Anh thề nguyện yêu em, anh từng hứa.
Sao giờ đây, anh không yêu em nữa?”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.