Nàng năm mộng suốt đêm hè dưới nguyệt
nụ cười buồn lay động ánh trăng sao
xa nấm mộ, chúng ta cuồng dại hết
để yêu tà về khóc dưới non cao

hồn Vệ Nữ lạc loài bên cửa huyệt
xuân bi thương - ôi má thắm, môi đào!
bốn mùa trăng vào một hội chiêm bao
trong giấc ngủ đẫm mùi hương phấn lạ

xa tục phố đây bức tranh thần hoạ
lẫn sầu, vui, ai nhớ buổi sông hồ?
ta biến hình, thoát khỏi trái tim xưa
quên tâm sự, chắc đau lòng cõi Đất?

đem huyền diệu mênh mông hồi thể chất
dựng Mê Cung, ta bắc dịp phù kiều
lửa tinh cầu bừng cặp mắt cô liêu
nhịp máu đọng kiếp vô thường hiu hắt

này Biển Giác: mây trời nghiêng nét mặt
cây Từ Bi hiện đóa Ác Hoa đầu
hồn gặp hồn, ai biết thiện căn đâu?
xuân phương thảo cũng như xuân tùng bách

xin Thần Nữ tin lòng tôi trinh bạch
đốt kỳ thư còn mộng nét văn khôi
giữa hư không tìm lại vết chân Người
ôi xứ đạo có bao mùa tình tự?

trong bản hát thiêng
của bầy thanh nữ
có ai về ngự
giữa lòng thuyền quyên?
trong mộng trần duyên
của hồn thiên cổ
có ai về ngủ
một giấc cô miên?

trời ơi! đây nguyệt vô biên
trong lòng người đẹp nằm quên dưới mồ
ta cười suốt một trang thơ
gặp hồn em đó còn ngờ yêu ma
Giáng Tiên đâu? thế kỷ gian tà
Dạo chơi bình địa tưởng qua hải tần
đi đi, cho hết dương trần
ngày mai tìm bóng Tử Thần mà yêu!


Nguồn: Đinh Hùng, Mê hồn ca, Văn Uyển ấn hành, 1968