Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Nam Cao
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 20:08
Dòng sông bỗng hiện ra trước mặt
Tôi đặt chân lên con thuyền chòng chành muốn lật
Ôi dòng sông như mọi dòng sông
Mà có gì đau đáu mênh mông...
Thành phố tôi yêu ở cuối dòng
Mũi con thuyền xé xấp nước sang ngang
Trong ráng chiều con cò bay dọc
Trong ráng chiều đỏ rực
Nước trong như vầy nước mát lạnh tay
Vốc nước lên xoa vào rát mặt
Con thuyền giấy tuổi thơ cháy bùng khát vọng
Nước cứ bồn chồn nước nhẩy ướt tay tôi
Thôi con thuyền đã cập bến rồi
Chào sông nhé dòng sông ơi tạm biệt
Ta đạp lên trăm vòng gai thép giặc
Vẫn cứ nghe rì rầm mạch nước dưới bàn chân
Con nước lặng thầm chảy theo hướng dòng sông
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.