Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Nam Cao » Thơ Đỗ Nam Cao (2012)
Xuồng đi hối hả tiền phương
Băng qua đồng cỏ, chiều buông Tháp Mười
Mây hừng lên sắc đỏ tươi
Một con cò trắng ngang trời liệng chao
Vẫn con cò của ca dao
Con cò lặn lội bờ ao ướt mình
Vẫn đôi cánh mở tâm tình
Vỗ vào mây đỏ, lặng nhìn... đỏ mây...
Ôi! Con cò, con cò bay
Con cò mà bỗng mê say lạ lùng
Xa trông như đốm lửa bùng
Cánh con cò cháy rực vùng trời cao
Còn biết bao, còn biết bao
Những anh hùng tự khi nào chưa hay
Như chiều chợt thấy ở đây
Ngẩn ngơ một cánh cò bay đỏ trời
Ôi con cò của lòng người
Nghìn năm quen lại khiến đời xôn xao
Xuồng đi mây ửng ngọn sào
Tôi mang đôi cánh lửa vào tiền phương
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.