Thơ » Trung Quốc » Vãn Đường » Đỗ Mục
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 16:27
玉簫聲斷沒流年,
滿目春愁隴樹煙。
艷質已隨雲雨散,
鳳樓空鎖月明天。
Ngọc tiêu thanh đoạn một lưu niên,
Mãn mục xuân sầu Lũng thụ[1] yên.
Diễm chất dĩ tuỳ vân vũ tán,
Phụng lâu không toả nguyệt minh thiên.
Tiếng tiêu ngọc đã đứt đoạn nửa chừng trong khi năm cũng vừa sắp tàn,
Trước mắt bao trùm cả một nỗi sầu thương của mùa xuân như khói mờ cỏ cây của vùng biên tái.
Thể chất kiều diễm ngọc ngà cũng đã tan theo mây mưa vân vũ,
Để lại lầu phụng trống không khoá kín dưới vầng trăng sáng bên trời!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 16:27
Tiêu ngọc dứt rồi, năm cũng thôi,
Sầu xuân phủ kín cỏ cây rồi.
Mây mưa tan tác theo người ngọc,
Lầu phụng thẩn thờ trăng lẻ loi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.