Trang trong tổng số 7 trang (70 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:24
Có kẻ quan sát sau mắt ta.
Dường như thấy trọn gần và xa
từ các kỷ nguyên và thế giới
vượt qua ký ức bến bờ xa,
và những hình ảnh lãng quên đó
run trên lá, long lanh trên cỏ.
Hắn thấy khuôn mặt người yêu dấu
dưới khăn choàng mới, lúc hoàng hôn
của nhiều ngôi sao chẳng-có-tên.
Nên nỗi đau gặp gỡ, chia ly
vô tận trong khung trời của hắn,
trong gió xuân ước mong toả khắp,
khát khao đầy ắp tiếng thì thầm
của các kỷ không-có-khởi-đầu.
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:20
Tôi mơ đầu gối bên nàng,
ngón tay nàng vuốt dịu dàng tóc tôi,
giai điệu nàng chạm dạo chơi.
Ngắm nhìn gương mặt, lệ tôi ngăn trào,
những lời chưa thốt đớn đau,
giấc mơ bong bóng sắc màu vỡ ra.
Bật dậy tôi ngắm Ngân hà,
trên cao bừng sáng chiếu qua cửa phòng,
như lửa thiêu đốt thinh không,
ngay thời khắc đó nàng đồng điệu tôi?
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:19
Tôi sẽ vui vẻ chịu thôi
tự hào văn hoá nhà tôi lụi tàn,
miễn trong kiếp tới tốt lành
tôi sinh làm mục đồng rừng Brinda.
Mục đồng dưới gốc cây đa
hững hờ ngồi kết hoa gunja thành vòng,
cậu thích lặn và vẫy vùng
trong dòng sâu lạnh sông Jamuna.
Cậu gọi bạn lúc bình minh,
và tiếng khuấy sữa rền vang mọi nhà,
gia súc tung bụi mịt mù,
thiếu nữ vắt sữa đàn bò trong sân.
Khi tối sẫm tán tomal,
và hoàng hôn phủ ngập tràn bờ sông;
khi các thôn nữ vượt sông,
run rẩy lo sợ trước dòng cuộn trôi;
con công sặc sỡ xoè đuôi,
trong rừng nhảy múa, ngắm mây mùa hè.
Tháng Tư buổi tối ngọt ngào
như hoa vừa nở, mục đồng trốn đi
trên tóc gài chiếc lông công;
xích đu được kết đầy bông lá cành;
gió nam ngân nhạc rộn ràng,
mục đồng vui vẻ tràn bờ sông xanh.
Ồ không bạn hữu, tôi không
làm người lãnh đạo kỷ nguyên Bengal;
tôi cũng chẳng muốn bận tâm
soi sáng văn hoá cho người tối tăm.
Chỉ cần tôi sẽ được sinh
dưới bóng râm mát của lùm Asoka,
đâu đó trong xóm Brinda,
nơi cô thôn nữ khuấy hoà sữa tươi.
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:17
Sách nói ai đến năm mươi,
bỏ đời huyên náo, ẩn nơi trong rừng.
Thi sĩ lại tuyên bố rằng
chỉ người trẻ mới vô rừng ẩn tu.
Vì đó là chỗ nở hoa,
là nơi hò hẹn chim và ong mơ
và những góc khuất đợi chờ
những lời tình tự thầm thì rung lên.
Nơi đó khi ánh trăng lên,
hôn trọn những cánh hoa malaki,
nơi chứa thông điệp thâm sâu,
nhưng ai hiểu được còn lâu mới già.
Ôi trẻ non nớt cứng đầu,
nên mới cần đến rừng sâu ẩn mình,
nghiêm cẩn học cách tỏ tình,
trong khi người lớn đảm đương việc nhà.
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:16
Đời em đầy ắp âu lo,
nếu em phải tặng tim cho anh rồi.
Nhà anh chỗ ngã chia đôi,
cửa mở, tâm trí mơ màng, anh ca.
Trách nhiệm chẳng phải chỗ anh,
nếu em cứ quyết trao anh tim mình.
Nếu lời anh hứa bổng trầm,
đến khi nhạc hết, khó nghiêm giữ lời,
em phải tha thứ anh thôi;
vì giữa năm hứa, nuốt lời cuối năm.
Đừng luôn nhớ tới điều trên,
nếu em phải tặng cho anh tim mình.
Khi mắt em hát khúc tình,
giọng em lên xuống rung rinh tiếng cười,
anh sẽ đáp lại rối bời,
và thiếu chính xác trả lời với em.
Lời trên phải được mãi tin,
và rồi sau đó lãng quên hoàn toàn.
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:15
Nàng sống đây, cạnh bờ ao,
bậc thang đổ nát, bến tàu xác xơ.
Bao tối nàng ngắm trăng mờ,
đảo chao theo nhịp lá bờ tre rung,
và bao nhiêu buổi mưa phùn,
đưa hương đất ướt qua mầm lúa non.
Hỏi tên thân mật của nàng,
chùm chà là biết, rộn ràng ngoài sân,
các cô nói chuyện khi đan
chăn bông ấm áp khi sang đông về.
Nước hồ vẫn nhớ rõ ràng
thân nàng bơi lội, chân nàng hằn in
trên đường mòn dẫn về thôn.
Các cô lấy nước vô bình hôm nay,
đều thấy nàng nhoẻn miệng cười
trước lời chất phác mọi người đùa vang,
hàng ngày trước cửa nhà nàng,
lão nông chào hỏi khi đang dắt bò.
Bao nhiêu thuyền lướt qua làng;
bao nhiêu khách nghỉ dưới hàng cây đa;
đò ngang chở khách băng qua
đi chợ, nhưng chẳng nhận ra nơi này,
đường làng hồ nước điêu tàn,
là nơi trú ngụ cô nàng tôi thương.
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:13
Đêm qua em ở trong vườn,
tôi dâng ly rượu sủi tràn tuổi xuân.
Em nâng ly đến môi trần,
cười và khép mắt, tôi nâng khăn choàng,
gỡ rối lọn tóc dịu dàng,
ngọt ngào khuôn mặt, kéo sang ngực mình,
trong đêm tĩnh lặng mơ màng,
thế gian yên giấc ngập tràn ánh trăng.
Sáng tĩnh lặng mát hơi sương
rảo chân em đến Thánh đường cùng tôi,
trong áo choàng trắng tinh khôi,
em mang theo cả giỏ đầy lá hoa.
Tôi đứng cạnh dưới bóng cây,
nghiêng đầu, buổi sáng phút giây êm đềm,
con đường vắng đến khu đền.
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:11
Vẫn còn chỗ trống cho em.
Cô đơn với bó lúa cầm trên tay.
Dù thuyền đã chật nặng đầy,
nhưng sao tôi nỡ quay lưng cho đành?
trẻ trung uyển chuyển mỏng manh,
nụ cười lấp lánh trong vành mắt em,
màu mây mưa tựa áo em.
Lữ khách xuống phố và nhà khác nhau.
Chỉ ngồi một lúc mũi tàu,
thuyền dừng lại, chẳng người nào giữ em.
Đến nơi đâu vậy hỡi em,
nhà nào gặt lúa em cầm trên tay?
Tôi sẽ chẳng hỏi câu này,
nhưng khi tôi xếp buồm, neo con thuyền,
đêm ngồi tôi tự hỏi mình,
Em đi gặt lúa ở nhà nào đây?
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:09
Tôi sẽ xin nữa xin hoài,
nếu tôi có cả bầu trời đầy sao,
và cả thế giới sang giàu;
tôi chỉ mãn nguyện khi nào cùng em
ở góc nhỏ nhất thế gian.
Gửi bởi vtvu ngày 27/10/2025 10:06
Tôi đã muốn nói với nàng
khi bên bờ giậu mắt nàng gặp tôi.
Nhưng nàng đã mãi xa rồi.
Những lời định nói ngày đêm bập bềnh,
như con thuyền cứ lênh đênh
trên từng ngọn sóng của ghềnh thời gian.
Nó tìm bất tận không gian,
dường như trôi dạt trong làn mây thu,
và nở thành đoá hoa đêm
tìm lại khoảnh khắc mất trong chiều tàn.
Những lời phải nói với nàng,
như đom đóm lấp lánh tràn tim tôi,
chỉ để tìm ý nghĩa thôi
trong tối tuyệt vọng người ơi…
Trang trong tổng số 7 trang (70 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.