Dưới đây là các bài dịch của Đào Nghi. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tự thán kỳ 2 (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Thân thì sáu thước tuổi ba mươi.
Ai bảo thông minh để khổ đời?
Chữ nghĩa đâu nào ghen ghét mệnh.
Đất trời lại cứ thích trêu ngươi?
Dở dang văn võ thời cùng quẫn.
Hoán đổi xuân thu tóc bạc rồi.
Xuống tóc mong vào rừng ở ẩn.
Nằm nghe thông hát tận lưng trời.

Ảnh đại diện

Tự thán kỳ 1 (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Sống chửa thành danh đã yếu gầy.
Phơ phơ tóc bạc gió vờn lay.
Tính dài chân hạc sao mà cắt.
Mệnh giống lông hồng cũng chẳng hay.
Tướng mặt gian truân trời đất định.
Mày râu bạc trắng tháng năm bày.
Gió tây cuốn cỏ bồng bung rễ.
Chẳng biết nơi nào dạt tới đây?

Ảnh đại diện

U cư kỳ 2 (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Mười năm biệt xứ cảnh cơ bần.
Bạc tóc nơi người gửi tấm thân
Ít bạn qua mời đường diệu vợi
Xuân buồn tiết lạnh bệnh càng lân
Trăng soi vách nát thằn lằn ngủ
Nước cạn ao khô ếch đạp chân
Vạn lý “Đăng Lâu” người chớ đọc
Chân trời, góc biển nửa đời xuân

Ảnh đại diện

U cư kỳ 1 (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Hoa, lá cây đào rụng khắp sân.
Một căn nhà nát kiếp cơ bần.
Ở lâu chợt nhớ ta là khách.
Năm tháng qua rồi hoá lão nhân.
Giả ngố đần ngu phòng kẻ tục.
Nhường người lúc loạn để yên thân.
Phơ phơ mái tóc còn chưa trọn.
Thổi lật khăn thâm gió bụi trần.

Ảnh đại diện

Hoàng Mai sơn thượng thôn (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Dưới núi tùng cao vút.
Trên núi làng xa thay.
Dưới núi ngọn tùng cao.
Ngang cổng làng trên núi.
Những người ở trong cổng.
Cả năm làm gì đây?
Đàn bà lo kéo sợi.
Đàn ông nghề cuốc cày.
Cuốc cày được nhàn rỗi.
Xuống núi chặt cành cây.
Cốt thuế quan đủ nộp.
Sách thơ chẳng đụng tay.
Đốc thuế người không tới.
Gà chó cũng vui vầy.
Đá nhiều ngăn xe ngựa.
Trông hoa biết mùa ngay.
Việc mất còn ngoài núi.
Người trong núi không hay.
Cả năm tính toán lại.
Chả phải lo một ngày.
Vì vậy người trong núi.
Người thọ cũng lạ thay.
Hoa tùng, hạt bách mà ăn được.
Đầu bạc đi đâu bằng về đây?

Ảnh đại diện

Dương Phi cố lý (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Mây non, cảnh bến đẹp hoa xinh.
Thấy bảo Dương Phi đất ấy sinh.
Bởi vậy bao triều người đứng phỗng.
Truyền đời vạn thuở kẻ nghiêng thành.
Cây bồng Nam Nội lan man mọc.
Đồi bãi Tây Giao vẻ vắng tanh.
Kiếm cánh hoa tàn đâu thấy nữa.
Thành bên gió thoảng biết bao tình.

Ảnh đại diện

Bùi Tấn Công mộ (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Vắng vẻ đồi thu bãi phẳng bằng.
Tấn Công mộ chí chữ ghi rằng.
Lòng son một tấm lưu ngàn thuở.
Xương trắng muôn đời cách tử sinh.
Kế giỏi, mưu cao văn võ tướng.
Cần chi thợ vẽ điểm tô hình.
Đau lòng thấy cảnh Chiêu lăng lại.
Khắc khoải quyên kêu khắp Vị Thành.

Ảnh đại diện

Chu phát (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Đi khắp nẻo Đông Nam.
Thấm thoát năm qua dần.
Bèn theo cửa Giang Hán.
Giong thuyền sang Động Đình.
Người gày hơn lúc trước.
Sông vẫn ngày thu xưa.
Hạc lầu chỗ ngâm vịnh.
Mây trắng trôi lững lờ.

Ảnh đại diện

Hoàng Mai đạo trung (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Núi Ngô đi đã khắp.
Núi Sở đến càng nhiều.
Non xanh đi được hết.
Tóc bạc biết bao nhiêu?
Hành Nhạc tuyết mới tạnh.
Động Đình sóng xuân đầu.
Tính đường trong ba tháng.
Tường vi vẫn tươi màu.

Ảnh đại diện

Hoàng Châu trúc lâu (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Nghi

Tre to những bụi mọc quanh đây.
Chốn ấy người xưa đã dựng lầu.
Nền cũ hồi nao thành đất trống.
Văn xưa sót lại viết Hoàng Châu.
Người sau ngàn thuở còn thương cảm.
Cái việc sang năm chẳng tính đâu.
Chỉ mỗi Trường Giang là khéo đặt.
Bên bồi bên lở chảy về đông.

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối