Trang trong tổng số 18 trang (179 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Khóc ở trong tim...” (Paul Verlaine): Bản dịch của Nguyễn Hân

Mưa rơi dịu dàng trên phố...
(Arthur Rimbaud)

Lòng em tuôn dòng lệ,
Như mưa đổ Hồ thành;
Nỗi sầu chi tê tái,
Thấm vào tim mong manh?

Ôi tiếng mưa nhè nhẹ,
Trên đất, mái nhà ai!
Cho lòng ai quạnh quẽ,
Khúc nhạc mưa u hoài!

Lệ rơi không lý do,
Trong tim sầu chán ngán.
Ô kìa! Ai phản bội?
Sao tang tóc, hoang mang?

Ôi đớn đau khôn xiết,
Khi chẳng hiểu vì đâu,
Chẳng yêu và chẳng ghét,
Mà lòng nặng nghìn sầu!


Ảnh đại diện

Những suy tưởng u sầu (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Vì bao cung kính, Silvie ơi,
Nàng lại nghiêm túc, giận không nguôi.
Sau bao phụng sự, ta đành thấy:
Chết là giá đắt, xót xa thôi.

Ta muốn chiều theo ý bạo tàn,
Chấm dứt số phận cảnh lầm than,
Trước mặt nàng đây, lời cuối tận,
Tắt lửa tình ta, lửa thế gian.

Nhưng hỡi ôi thương, một bóng hình,
Qua miền nấm mộ vẫn bám kinh,
Đuổi theo hồn trẻ bờ u tối.

Chia cách từ đây, dạ chẳng đành,
Nơi cõi âm ty tìm bóng ngọc,
Sao trời như bậu, rụng sao đành?


Ảnh đại diện

“Tâm hồn tôi buồn thảm...” (Paul Verlaine): Bản dịch của Nguyễn Hân

Ôi buồn, buồn quá hồn tôi,
Cũng vì một bóng dáng người nữ nhi.
Nguôi ngoai chẳng được chút gì,
Dẫu rằng tấc dạ đã đi phương nào.

Dẫu hồn, dẫu dạ nghẹn ngào,
Đã trốn đi phương nào, xa người.
Nguôi ngoai chẳng được, người ơi,
Dẫu rằng tấc dạ phương trời xa xăm.

Lòng tôi nhạy cảm âm thầm,
Hỏi hồn: “Có thể giam cầm được chăng?
Chịu cuộc lưu đày kiêu băng,
Cuộc lưu đày xót xa chăng hỡi hồn?”

Hồn rằng: “Ta biết gì hơn,
Bẫy tình ai giăng, oán hờn chi ai?
Xác thân dù đã lưu đày,
Mà sao vẫn thấy nơi đây vương tình?”


Ảnh đại diện

Người tình nghi hoặc (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hình bóng ai cứ chập chờn trước mắt,
Trong tâm tư ta vẫn thấy không rời;
Người vui chăng khi ta khóc nơi này,
Cảnh đẹp hỡi, chứng nhân lòng tan nát?

Thần Ái tình, vị chúa tể nghiêm khắc,
Gieo nỗi sợ làm băng giá hồn ta;
E người chẳng màng công lý bao la,
Đã thay lòng mà phụ tình đổi sắc.

Này Daphnis, nếu sự thật là thế,
Ta chẳng mong gì ngoài chết đơn côi,
Lao mình theo dòng thác lũ cuốn trôi,
Hay gieo xác xuống vực sâu ngút ngàn.

Bởi số kiếp quá bạo tàn, nghiệt ngã,
Đày đoạ lòng thuỷ chung phụng sự tình,
Mà đúng ra, kẻ bội bạc, vong vinh,
Là chính người, đáng nhận hình phạt ấy.


Ảnh đại diện

“Kìa một đoá hoa hồng mơn mởn...” (Pierre de Ronsard): Bản dịch của Nguyễn Hân

Như đoá hồng trên cành tháng Năm xuân sắc,
Thuở thanh tân vừa hé nở bông đầu,
Sắc rực rỡ gieo ghen tị cho trời cao,
Được sương sớm Bình Minh tưới tắm lúc bình minh;

Nét duyên dáng trên lá, tình yêu náu mình,
Toả hương thơm ngào ngạt khắp vườn cây;
Nhưng trận mưa giông hay nắng cháy hao gầy,
Hoa rũ héo, cánh rã rời, lìa cuống.

Cũng như thế, giữa tuổi xuân tươi mọng,
Lúc đất trời còn ca tụng sắc hương,
Thần Tận số ra tay, nàng khuất bóng,
Giờ trần gian, bộ tro xám gửi xương.

Lễ tiễn đưa, nhận cho ta dòng lệ đắng,
Bình sữa đầy, giỏ hoa thắm ngát hương,
Để sống hay chết, dẫu âm dương cách biệt,
Thân xác nàng mãi là đoá hồng thơm.


Ảnh đại diện

Cuộc chia ly cưỡng bách (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hỡi Danh vọng, bạo chúa đời ta đó,
Ngươi ép ta phải sớm cất bước đi;
Nhưng vinh hiển nơi phương trời xa xứ,
Là nỗi đau lòng chẳng thể nguôi ngoai.

Chẳng lẽ xa bao cảnh đẹp trên đời,
Chỉ để cầu danh vọng tựa gió bay?
Theo chiến trận, bỏ hoa hồng chốn ấy,
Nguyệt quế nào sánh được đoá hồng đây?

Nhưng hỡi Tình yêu, vị Chúa các tâm hồn,
Kẻ ngự trị trong mắt nàng rực lửa,
Luôn oai phong như chiến thắng huy hoàng,

Sao cam để Danh vọng cản lối ta,
Để Thần chiến tranh coi ngươi như đứa trẻ,
Dù kẻ ấy, ngươi từng tước kiếm ngàn qua?


Ảnh đại diện

Giấc mơ quen thuộc (Paul Verlaine): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tôi thường mơ giấc mơ kỳ,
Mơ người con gái mơ hồ tôi yêu.
Nàng yêu tôi cũng rất nhiều,
Mỗi lần mỗi khác, chút xíu đổi thay.
Chẳng quen mà chẳng lạ thay,
Hiểu tôi, nàng vẫn đong đầy yêu thương.

Vì nàng hiểu rõ lòng tôi,
Trái tim trong suốt bấy lâu bẽ bàng.
Chỉ riêng với một mình nàng,
Nỗi đau chợt tắt, chẳng mang muộn phiền.
Trán tôi nhợt nhạt mồ hôi,
Chỉ nàng biết khóc, lau vơi nhẹ nhàng.

Tóc nâu, tóc đỏ, tóc vàng?
Chịu thôi chẳng biết, tên nàng là chi?
Chỉ nghe êm dịu thầm thì,
Như tên những kẻ thiên di khuất ngàn.

Mắt nàng như mắt tượng hoang,
Giọng nàng trầm lặng, xa xăm, dịu mềm.
Như âm thanh của ngày đêm,
Những người thân thuộc đã chìm lặng im.


Ảnh đại diện

Những niềm an ủi thầm kín (sonnet) (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Dẫu tôi khóc, và dẫu tôi than thở,
Chẳng phải vì lòng nuối tiếc tự do;
Tiếc làm chi khi thờ phụng tôn thờ,
Một Giai nhân - báu vương triều khôn ví.

Mặc đố kị bắn muôn vàn tiễn ý,
Lòng thuỷ chung thách thức mọi bạo tàn;
Dẫu đoạ đày trong đau đớn, gian nan,
Nhành cọ vinh quang trao người tử đạo.

Mặc lão già ghen tuông bày mưu xảo,
Đêm lẫn ngày tôi vẫn gặp Orante;
Nhưng trinh nguyên nàng chẳng chút vương mang,

Bởi tôi nói, tôi nhìn nàng muôn lối;
Khi tình yêu mượn tâm tưởng thay lời,
Thế đôi mắt, thế làn môi dẫn lối.


Ảnh đại diện

Sau mùa hái táo (Robert Frost): Bản dịch của Nguyễn Hân

Chiếc thang đôi cứ chọc thẳng vòm cây
Hướng lên trời thẳm,
Bên cạnh đó một thùng chưa đầy ắp,
Và có khi còn sót lại vài ba
Quả táo ngon trên cành lá đâu đây.
Nhưng hái táo, thôi, giờ tôi gác lại.
Hơi thở ngủ đông thấm đẫm đêm này,
Thoảng hương táo thoảng: mắt tôi trĩu nặng.
Chẳng thể xua đi cái nhìn bảng lảng
Từ lúc soi qua một tấm băng dày
Vớt sáng nay nơi máng nước cầm tay
Nhìn thế giới phủ sương mù trắng xoá.
Băng tan chảy, tôi buông tay vỡ vụn.
Nhưng hồn tôi đã kịp chuyến đi xa
Vào giấc nồng trước khi miếng băng sa,
Và tôi biết rõ
Giấc mơ mình sắp sửa hiện hình ra:
Những quả táo khổng lồ hiện rồi biến,
Rõ từng đầu cuống, rõ cả núm hoa,
Đến vết rám nâu cũng hiện lên hiển hiện.
Lòng bàn chân chẳng những mỏi rã rời,
Còn vẹn nguyên áp lực nấc thang tỳ.
Thang đu đưa theo cành uốn vân vi.
Và tai tôi vẫn nghe từ hầm tối
Tiếng ầm ầm dội tới
Từng đợt, từng xe táo đổ tràn vào.
Bởi vì tôi đã quá mệt làm sao
Vụ hái táo: ôi rã rời, kiệt quệ
Vì mùa màng lớn chính mình mong huê lợi.
Có hàng triệu triệu quả cần đón đợi,
Nâng niu tay, hạ xuống, chớ rơi rơi.
Vì bất cứ quả nào
Chạm đất mẹ,
Dẫu chẳng dập mình, dẫu chẳng xước da,
Đều chung số phận kéo nhau ra
Nằm đống táo làm rượu, coi như bỏ.
Ai cũng thấy điều gì đang quấy phá
Giấc ngủ này, dù ngủ kiểu gì đây.
Nếu chuột chũi chưa đi, nó hẳn hay
Để định liệu xem có như giấc nó
Một giấc dài, như cách tôi đang tả,
Hay chỉ là giấc ngủ phàm trần thôi.


Ảnh đại diện

Tờ “Bản tin Chiều Boston” (Thomas Stearns Eliot): Bản dịch của Nguyễn Hân

Độc giả tờ Bản tin Chiều Boston
Dập dờn trong gió tựa đồng ngô chín rộ.

Khi bóng chiều lay nhẹ nơi phố nhỏ,
Đánh thức thèm sương cuộc sống ở vài người,
Và mang Bản tin Chiều Boston đến những người kia,
Tôi bước lên thềm, bấm chuông cửa, rồi quay đi
Mệt mỏi, như thể gật đầu chào biệt Rochefoucauld,
Nếu con phố là thời gian và ông đứng cuối dòng,
Rồi tôi bảo: “Chị Harriet ơi, Bản tin Chiều Boston đây ạ.”


Trang trong tổng số 18 trang (179 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] [12] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: