Thơ » Mỹ » Robert Frost
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 20:30
My long two-pointed ladder’s sticking through a tree
Toward heaven still,
And there’s a barrel that I didn’t fill
Beside it, and there may be two or three
Apples I didn’t pick upon some bough.
But I am done with apple-picking now.
Essence of winter sleep is on the night,
The scent of apples: I am drowsing off.
I cannot rub the strangeness from my sight
I got from looking through a pane of glass
I skimmed this morning from the drinking trough
And held against the world of hoary grass.
It melted, and I let it fall and break.
But I was well
Upon my way to sleep before it fell,
And I could tell
What form my dreaming was about to take.
Magnified apples appear and disappear,
Stem end and blossom end,
And every fleck of russet showing clear.
My instep arch not only keeps the ache,
It keeps the pressure of a ladder-round.
I feel the ladder sway as the boughs bend.
And I keep hearing from the cellar bin
The rumbling sound
Of load on load of apples coming in.
For I have had too much
Of apple-picking: I am overtired
Of the great harvest I myself desired.
There were ten thousand thousand fruit to touch,
Cherish in hand, lift down, and not let fall.
For all
That struck the earth,
No matter if not bruised or spiked with stubble,
Went surely to the cider-apple heap
As of no worth.
One can see what will trouble
This sleep of mine, whatever sleep it is.
Were he not gone,
The woodchuck could say whether it’s like his
Long sleep, as I describe its coming on,
Or just some human sleep.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 20:30
Chiếc thang đôi cứ chọc thẳng vòm cây
Hướng lên trời thẳm,
Bên cạnh đó một thùng chưa đầy ắp,
Và có khi còn sót lại vài ba
Quả táo ngon trên cành lá đâu đây.
Nhưng hái táo, thôi, giờ tôi gác lại.
Hơi thở ngủ đông thấm đẫm đêm này,
Thoảng hương táo thoảng: mắt tôi trĩu nặng.
Chẳng thể xua đi cái nhìn bảng lảng
Từ lúc soi qua một tấm băng dày
Vớt sáng nay nơi máng nước cầm tay
Nhìn thế giới phủ sương mù trắng xoá.
Băng tan chảy, tôi buông tay vỡ vụn.
Nhưng hồn tôi đã kịp chuyến đi xa
Vào giấc nồng trước khi miếng băng sa,
Và tôi biết rõ
Giấc mơ mình sắp sửa hiện hình ra:
Những quả táo khổng lồ hiện rồi biến,
Rõ từng đầu cuống, rõ cả núm hoa,
Đến vết rám nâu cũng hiện lên hiển hiện.
Lòng bàn chân chẳng những mỏi rã rời,
Còn vẹn nguyên áp lực nấc thang tỳ.
Thang đu đưa theo cành uốn vân vi.
Và tai tôi vẫn nghe từ hầm tối
Tiếng ầm ầm dội tới
Từng đợt, từng xe táo đổ tràn vào.
Bởi vì tôi đã quá mệt làm sao
Vụ hái táo: ôi rã rời, kiệt quệ
Vì mùa màng lớn chính mình mong huê lợi.
Có hàng triệu triệu quả cần đón đợi,
Nâng niu tay, hạ xuống, chớ rơi rơi.
Vì bất cứ quả nào
Chạm đất mẹ,
Dẫu chẳng dập mình, dẫu chẳng xước da,
Đều chung số phận kéo nhau ra
Nằm đống táo làm rượu, coi như bỏ.
Ai cũng thấy điều gì đang quấy phá
Giấc ngủ này, dù ngủ kiểu gì đây.
Nếu chuột chũi chưa đi, nó hẳn hay
Để định liệu xem có như giấc nó
Một giấc dài, như cách tôi đang tả,
Hay chỉ là giấc ngủ phàm trần thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.