Trang trong tổng số 172 trang (1712 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Khán hoa (Long Nha Cư Độn thiền sư): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Sáng nhìn hoa nở đỏ cây,
Chiều xem hoa rụng cây rày trống không.
Chuyện đời so với chuyện bông,
Cũng là rụng nở chớ không khác gì.


Ảnh đại diện

Thuý Vi sơn cư thi kỳ 17 (Thích Xung Mạc): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Hiên lều cỏ núi ngàn trăng,
Chòi tre gác trúc mây giăng sắc lành.
Đừng đưa đón khách lợi danh,
Mất công dậm nát rêu xanh trước thềm.


Ảnh đại diện

Thuý Vi sơn cư thi kỳ 16 (Thích Xung Mạc): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Ba cõi không nhà, ai ruột thịt,
Mười phương chỉ có một thân trơn.
Nhưng theo bầu bạn mây trăng nước,
Hễ gặp danh sơn ấy chủ nhơn.


Ảnh đại diện

Kệ (Thích Thủ Tịnh): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Phổ Hiền nói lý với Văn Thù,
Lâm Tế, Đức Sơn dùng gậy, quát.
Thiền tông thoắt ngộ đã bình minh,
Vẫn thích nơi này cơn gió mát.


Ảnh đại diện

Kệ (Liên Trì Chu Hoằng thiền sư): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Hai mươi năm trước đã nghi nghi,
Ngàn dặm ngộ ra mới thiệt kỳ.
Vãi việc đốt hương và ném kích,
Thị, phi, ma, Phật... cãi làm chi.


Ảnh đại diện

Thuỷ khẩu hành chu (Chu Hy): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Trập trùng ngất ngất xanh khe núi,
Nước biếc non xuân chảy lặng màu.
Một mái chèo đâu trong khói sóng,
Cuốc kêu hai núi vọng vào nhau.


Ảnh đại diện

Tỉnh thế ca (Hám Sơn Đức Thanh thiền sư): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Sóng đời gió bụi thê lương,
Nhu hoà nhẫn nhục là phương thuốc thần.
Tuỳ duyên năm tháng theo chân,
Suốt đời giữ phận qua dần thời gian.
Đừng làm trái với lương tâm,
Cũng đừng hô hoán lỗi lầm người ta.
Xã giao kỹ, bớt phiền hà,
Làm siêng thương lượng thuận ta thuận người.
Nỏ căng thường bị đứt dây,
Đao dù cứng vẫn mẻ ngay lưỡi hoài.
Rảnh mồm rước hoạ cho ai,
Nợ oan kéo đến bởi người ác tâm.
Đừng tranh sai đúng trúng nhầm,
Đó đây thua thắng khỏi tầm luận chương.
Đời còn sứt sẹo tang thương,
Thân này tránh khỏi vô thường được sao.
Bớt ăn chịu thiệt chẳng sao,
Nhường lui ba bước ta nào có chi.
Ngày xuân liễu mới xanh rì,
Sang thu lại thấy li ti cúc vàng.
Mộng vinh hoa tỉnh vội vàng,
Giọt sương phú quý thu tàn bay bay.
Sinh già bệnh chết ai thay,
Ngọt chua cay đắng mình hay với mình.
Người khoe cách khéo kiểu lanh,
Nhưng trời thong thả định hình từ lâu.
Tham sân địa ngục đâm đầu,
Công bằng thẳng thắn ấy màu cõi thiên.
Xạ hương chết bởi mùi hương,
Thân tằm vong mạng bởi đường tơ buông.
Dưỡng thần tỳ vị bổ luôn,
Bát canh hoà khí là phương nhiệm màu.
Sống hoang phí sức đâu đâu,
Chết xong tay trắng vẫn màu trắng tay.
Vui buồn tan hợp loay hoay,
Giàu nghèo thọ yểu tối ngày hoang mang.
Thôi đừng chiến đấu ưa giành thắng,
Lộn xộn trăm năm vở kịch trường.
Ngay lúc trống ngưng màn khép lại,
Biết nơi nào mới thiệt quê hương.


Ảnh đại diện

Giới sát thi - Đao binh kiếp (Giới Hiển thiền sư): Bản dịch của Nguyễn Lam Điền

Trăm ngàn năm trong bát canh,
Oán sâu như biển hận thành non cao.
Hỏi sao đời lắm binh đao,
Hãy nghe lò mổ tiếng gào nửa khuya.


Ảnh đại diện

Vịnh ngọc lan hoa (Phan Bội Châu): Bản dịch của Nguyên Hồng

Giống tự Bồng Lai đến cõi này,
Bồ Đề viện nội trổ nên cây.
Sắc màu rực rỡ đêm đông tuyết,
Hương toả đầu non tựa lão mai.
Vương giả chân hương trời bủa xuống,
Hằng Nga cốt cách nguyệt nhường ngôi.
Chỉ Phật mới hay thân Phật tổ,
Ân cần trao gửi nhánh hoa tươi.


Ảnh đại diện

Vịnh ngọc lan hoa (Phan Bội Châu): Bản dịch của Chơn Thiện

Thân trước vốn người tự cõi tiên,
Sau vì trí giác đến rừng Thiền,
Sắc màu đông tuyết còn thua thắm,
Hương chất hoàng mai lại kém duyên.
Dáng vẻ triều vương trời ái mộ,
Hằng Nga trang tỉ nguyệt ưu phiền.
Phật duyên tương cảm nên tương ngộ,
Cành ngọc lan trao tới cựu hiền.


Trang trong tổng số 172 trang (1712 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: