Trang trong tổng số 14 trang (131 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Những đoá hoa xanh (Nikolai Rubtsov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Nỗi buồn trong trẻo hơn khi hoa nở rộ
Khi ở trên đồng cỏ muôn màu
Tôi dạo một mình hay cùng người bạn
Giống như tôi đã chán cảnh ồn ào

Sau chúng tôi, tiếng động và cát bụi
Chìm hết đi! Thanh thản ngập trong lòng
Thế giới vừa dữ dội vừa tuyệt diệu
Đời đẹp hơn nơi hoa nở giữa đồng

Tôi dừng những bước chân thơ thẩn
Đắm nhìn ngày đang đùa nghịch cùng hoa
Nhưng ngay ở đây... vẫn như còn thiếu
Thiếu thứ mình không thể kiếm tìm ra

Như không thể thấy ngôi sao đã tắt
Như trọn đời trong thảo nguyên xuân
Giữa lá trắng trên cành cây trắng toát
Chẳng thể tìm ra những đoá hoa xanh...


Rút từ tập "Tiếng động hàng thông" (ЗВЕЗДА ПОЛЕЙ).

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Ngọn lửa Nga (Nikolai Rubtsov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

1

Tuyết quanh tôi nặng nề mệt mỏi
Đọng cứng vào băng giá mùa đông
Những cây thông thấp lè tè, lạnh cóng
Bóng tối giăng, chẳng một ánh sao trời
Hoang dã quá! Một mình tôi đếm bước
Một mình tôi giữa đồng vắng bao la
Và bất chợt đấy là mơ hay thực
Le lói ngọn đèn như đứng gác đằng xa

Người đầy tuyết giống hệt như người tuyết
Tôi vào nhà - chưa biết rủi hay may
Và rũ tuyết nghe thấy lời ấm áp:
- Bếp lò kia... Còn áo ấm đây này...
Rồi bà cụ lặng nghe tôi kể chuyện
Nhưng mặt người mới đờ đẫn làm sao
Bên bếp lửa với dáng ngồi bất động
Trông người như đá thiếp tự khi nào...

2

Quá nhiều ảnh úa vàng trong khung ảnh
Giản dị trang nghiêm ở nước Nga mình
Tôi chợt hiểu ra và thương cảm
Ý nghĩa xót xa của ảnh gia đình:
Trái đất còn nhiều hận thù máu lửa
Nên hình dáng người thân ta phải giữ cho lòng
- Liệu chiến tranh có xảy ra không cháu?
Tôi trả lời:
- Theo cháu, chắc là không
- Ồ, cầu giời! Ai làm dâu trăm họ
Mà đao binh là hoạ lớn vô cùng
Người hỏi lại:
- Cháu bảo là không có?
Tôi gật đầu:
- Vâng, có lẽ là không
- Ồ, cầu giời...
Và người lại nhìn tôi
Chăm chắm như thể người câm điếc
Rồi lại khẽ gục mái đầu đã bạc
Người lặng thinh bên bếp lửa yên ngồi
Người nghĩ gì? Có thể giây phút đó
Trước mặt người cả thế giới hiện lên
Nhưng ảo ảnh xa xưa vụt biến
Khi tôi làm lẻng xẻng mấy đồng xu
- Không, người xua tay, - chúng tôi chẳng nhận tiền!
- Vậy cháu đi, chúc cụ luôn mạnh khoẻ
Nhân nghĩa ta sẽ trả bằng nhân nghĩa
Ân tình ta sẽ đáp ân tình...

3

Xin cảm ơn ngọn lửa Nga bình dị
Vì người mang sâu nặng nỗi đau đời
Luôn rực cháy cho những ai lạc lối
Giữa đồng hoang, không bạn không bè
Vì người với niềm tin son sắt
Giữa bao nhiêu loạn lạc bất yên
Cứ mãi cháy, cháy sáng lòng nhân hậu
Giữa sương mù, cháy suốt, cháy thâu đêm...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Và trái tim đó thôi đáp lại...” (Anna Akhmatova): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Và trái tim ấy thôi đồng vọng
Với giọng em vui sướng, u buồn
Hết cả rồi...Thơ về đêm trống
Nơi muôn năm em đã không còn


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Trong những phút nhạc buồn tôi tưởng tượng...” (Nikolai Rubtsov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Trong những phút nhạc buồn tôi tưởng tượng
Lại đoạn sông sâu thẳm đục ngầu trôi
Và giọng người phụ nữ khi chia biệt
Và tiếng bạch dương náo động từng hồi

Và bông tuyết đầu tiên rụng xuống
Cánh đồng khuya dưới xám xịt khung trời
Và con đường thiếu niềm tin, thiếu nắng
Đàn sếu bay tránh nỗi lạnh kinh người

Lòng đã mệt từ lâu thôi chớ
Nhớ tình yêu men rượu đã qua rồi
Lòng đã hiểu tự lâu: vâng tôi vốn
Ham vô cùng những hư ảnh xa xôi

Nhưng dầu sao trong căn phòng chao đảo
Violon cứ khóc quyện vào nhau
Về tình yêu và đoạn sông ngầu đục
Chẳng thể nào ngăn nổi tiếng đàn đâu

Và tôi lại rõ đến rơi nước mắt
Khúc sông sâu dưới xám xịt khung trời
Và giọng người phụ nữ thân thiết gọi
Và tiếng bạch dương náo động từng hồi

Như ngỡ buổi chia ly là vĩnh viễn
Như thời gian không có nghĩa chi
Trong những phút nhạc buồn lai láng chảy
Xin đừng ai nói một câu gì!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

“Phải, anh chắc bướng hơn tất cả...” (Konstantin Simonov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Phải, anh chắc bướng hơn tất cả,
Anh không nghe thiên hạ đặt điều
Và không đếm trên ngón tay những kẻ
Gọi em bằng hai chữ “em yêu”.

Phải, anh – người thẳng thắn hơn tất cả
Và chắc là cũng trẻ trung hơn.
Anh không muốn thứ tha hay phán xử
Những lỗi lầm em một thuở trăng tròn.

Anh không gọi em là thiếu nữ,
Không giữa đường hái hoa tặng em.
Trong mắt em, anh không tìm kiếm
Những ánh cười thời con gái trinh nguyên.

Anh không tiếc, một thời dằng dặc
Ọm chẳng đợi chờ anh ở trong mơ,
Cũng không tiếc, khi gặp anh em đã
Qua mất rồi năm tháng ngây thơ.

Anh hiểu lắm, đắm say hơn từ ngữ
Của những lời khôn khéo quanh co
Là căn phòng ta chìm vào bóng tối
Là khát khao trào dâng mọi bến bờ.

Và nếu như số phận rồi gắn bó
Cho chúng mình hai đứa thành đôi,
Thì không phải vì em không được
Biết bao người gần gũi, xa xôi.

Cũng không phải thế thời thời thế,
Anh không tìm được cô gái nào hơn.
Càng không phải tính em cả nể,
Thôi cũng đành nhắm mắt cho xong.

Không, nếu như số phận rồi gắn bó
Cho chúng mình hai đứa thành đôi,
Anh dù sao cũng chẳng bao giờ gọi
Em là “thiếu nữ”, em ơi!

Trong mắt em, anh sẽ không nhìn thấy
Thoáng mơ hồ, nhè nhẹ, bâng khuâng,
Mà sẽ gặp tấm lòng trinh tiết
Đã từng qua bao đau đớn, thăng trầm.

Anh không thích run run đôi mắt khép
Của tâm hồn chưa biết điều chi,
Anh sẽ gặp sự dịu dàng thiếu phụ
Sau bao đêm dài thao thức nghĩ suy.

Hãy tới cùng anh, dù chỉ mang điều ác,
Mặc người đời nói ngả nói nghiêng,
Anh đã tự khép cho mình án:
Sống chung thân cùng em!


Ảnh đại diện

Những người vợ (Konstantin Simonov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Mẩu nến cuối cùng đã lụi
Ba đầu thuốc lá đỏ lừ
Vẽ một vòng tròn vô định
Âm thầm bóng tối âm u.

Lính tráng chuyện trò chi nhỉ?
Năm hết tết đến đây  rồi,
Mà tối, mà đêm buốt lạnh,
Tuyết bay mù mịt đất trời.

Người bảo: Vợ tôi đêm nay
Chắc lau sàn như thuở cũ .
Rồi đặt lũ trẻ đi ngủ,
Một mình, rồi sẽ ngồi ngây.

Cô ấy cũng tuổi như tôi,
Bốn mươi. Một mình chắc khóc.
Hay chỉ thở dài. Và chắc
Cạn ly nhắc nhở tên chồng...

Người khác nói: Cả năm ròng
Chiến tranh làm xa  vợ trẻ.
Vợ tôi đã thề chung thủy
Hôm nàng đưa tiễn tôi đi.

Lời nàng, tôi tin. Nếu khác,
Sống sao cảnh khốn cùng kia?
Chắc nàng đang trông ra cửa
Nhỡ đâu chồng được  may về!

Người thứ ba chỉ thở dài
Mệt mỏi nghĩ về  cô vợ
Bặt tin từ hè năm ngoái
Không lời nhắn gửi, không thư...

Để anh khỏi buồn, bè bạn
Chuyện trò về cảnh đao binh,
Về việc cách gì vợ họ
Đi tìm cứu lại vợ anh...


Ảnh đại diện

“Nhớ tên họ thêm vài ba tiếng...” (Konstantin Simonov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Nhớ tên họ thêm vài ba tiếng,
Chuyện này ai tạc dạ ghi lòng?! –
Đám đàn ông buông một câu: “Thời chiến!”
Rồi ôm choàng phụ nữ như không.

Cảm ơn nàng đã dễ dàng đến thế,
Không cần lời thề thốt yêu đương,
Vẫn thay thế người tình xa ngái
Cho những ai cô độc trên đường.

Đám mày râu sắp giờ xung trận
Kiếm tìm đâu mái ấm thực gia đình?
Thôi đành nghĩ đến bàn tay nào đấy,
Bờ môi nào đấy phút điêu linh.

Anh không phán xét gì họ cả,
Dẫu sao thì trong lúc đao binh,
Cũng cần có một thiên đàng đơn giản
Cho những ai không cứng nổi tim mình.

Hay dở mấy cũng đành chấp nhận,
ít ra thì khoảng khắc lâm chung,
Còn được nhớ đến môi, đến mắt
Mới gụi gần, dẫu chỉ của người dưng.

Với ai đó có thể khi nào khác
Anh đôi giờ cũng ngang dọc tìm quên
Nhưng những ngày này, cả tâm hồn thể xác
Không lúc nào anh phụ tình em.

Cũng chính vì tai ương khủng khiếp
Rằng chắc gì ta tái ngộ cùng nhau,
Trong cách biệt anh không thể để
Nỗi nao lòng làm yếu trái tim đau.

Không ấm nổi bởi ái ân lạ lẫm,
Dẫu chết rồi vẫn xa cách bao nhiêu,
Ah để phía sau mình vĩnh viễn
Dấu âu sầu của cặp môi yêu.


Ảnh đại diện

“Nếu trời phú cho nhan sắc...” (Konstantin Simonov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Mặc nàng khóc lóc,
Chẳng nghĩa gì đâu...

(Lermontov)

Nếu trời phú cho nhan sắc
Sẽ được suốt đời hạnh phúc.

Em ơi, số dù cay đắng,
Dù em khốn khổ, đoạn trường,
Dù em muôn phần cố gắng,
Cũng không cãi nổi phương ngôn.

Mọi thứ trái tim chinh phục,
Họ vẫn bảo: Nhờ nhan sắc.

Dù em dịu dàng, nhẫn nại,
Thuỷ chung - cũng ích gì đâu.
Họ bảo: hạnh phúc không tim,
Hồng nhan nhẫn tâm, - họ bảo.

Biết em được yêu, họ nói
Công nhờ nhan sắc mà thôi.

Em lấy chồng thì họ bảo
Hồng nhan tính toán, không yêu.
Bao nhiêu tốt lành họ đổi
Cho là đen tối bao nhiêu.

Nếu em kiêu hãnh vì chồng,
Họ bảo: cần nên mới thế.
Lỡ chồng chẳng may mất sớm,
Thể nào em cũng lâm nguy.

Quên đi - họ bảo:không yêu.
Không quên - họ kêu: giả tạo.

Họ bảo: mặc cho khóc lóc,
Cô nàng chẳng nghĩa gì đâu.

Nếu không than thở công khai,
Chẳng ai biết em khổ sở,
Chẳng ai hay em ngoài phố
Nỗi niềm u uất đè vai.

Với họ, hồng nhan phải chịu
Sự chi cũng hợp lẽ trời.

Anh chẳng giận, khi ngờ vực
Em nhìn chăm chắm vào anh.
Đã hồng nhan mà hạnh phúc
Chỉ tin ở những gian nan.

Giá mọi sự đều biết trước
Chắc từ bé thôi nhan sắc.

Có thể em sẽ hạnh phúc,
Có thể rồi lại tai ương,
Có thể sau anh, em sống
Cũng đành chịu lý phương ngôn:

Nếu trời phú cho nhan sắc
Sẽ được suốt đời hạnh phúc.


Ảnh đại diện

“Mười ba tuổi. Phim chiếu ở Riazan...” (Konstantin Simonov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Mười ba tuổi. Phim chiếu ở Riazan,
Gã nhạc công tâm hồn đá sỏi.
Trên màn ảnh vá chằng vá đụp
Nỗi khổ đau mỹ nữ nhà người.

Cơn dông vùng California,
Cuộc truy đuổi miền Tây dữ dội,
Và đôi mắt không thể  tin rằng có
Của nhân vật nữ lúc tàn hơi.

Nhưng thuở nhỏ mọi điều đều có thể,
Chỉ hai hào mua vé đi xem,
Anh đã được nhảy ào ào như trẻ
Từ chỗ ngồi lên thẳng vào phim.

Rút súng lục bắn chết tươi kẻ địch,
Kịp đuổi theo, cứu sống, ôm ghì.
Và dường như hạnh phúc sau màn ảnh
Phía trước ta đã thực cận kề.

Nhưng giờ anh ngồi trong phòng tối
Bất ngờ nhìn thấy đôi mắt em,
Mà giọt lệ đàn bà không để lộ
Những nỗi buồn thầm kín mông mênh,

Anh muốn quá, nghĩ ra được cách
Để hạnh phúc trước ta quả thực cận kề,
Để dẫu chỉ một giờ trở về thời thơ ấu,
Kịp đuổi theo, cứu sống, ôm ghì...


Ảnh đại diện

Lòng người (Konstantin Simonov): Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Anh đã yêu người đàn bà tệ hại,
Còn chính anh mới tử tế làm sao.
Với kẻ thù - không hề nhút nhát,
Với bạn bè - luôn có trước có sau.

Anh biết tới đúng lúc cùng  đồng đội
Đưa tay ra đỡ giữa gian nan,
Biết dẫn đầu đơn vị xông lên trước,
Trong bão giông vươn ngực xây thành.

Anh thông minh, hiền lành, dũng cảm,
Trung thành nhất mực với non sông,
Chỉ một việc trong cuộc đời ngắn ngủi
Anh đã không biết thực hiện cho xong:

Lùi ra xa một chút cho thỏa đáng
Và nhìn và suy ngẫm nghiêm trang
Về người đang cận kề anh sống,
Ăn cùng mâm và ngủ cùng giường.

Người mà ngay từ lần đầu gặp gỡ
Đã gần anh hơn mọi sự trần gian
Và đã làm khốn khó đời anh,
Làm danh dự anh vấy bẩn.

Người mà anh từng chung sống ấy -
Điều này tôi đảm bảo trăm phần -
Về cái sự thế nào là “vợ”
Chẳng bao giờ một chút lưu tâm.

Chỉ đôi chân và đôi tay yểu điệu
Chị ta yêu và xót xa thôi.
Còn không một việc gì khác nữa
Khiến chị ta để ý trong đời.

Không biết cấy, không biết cầy, không biết gặt,
Không biết nghĩ suy, không biết sinh con,
Không biết ngồi bên túc trực
Khi anh đau ốm  đêm trường.
Không biết giúp anh khi anh lâm nạn
Dù chỉ  một việc bình thường.

Nhớ lại sự mà thấy hoa cả mắt
Trong đời, chị ta chỉ biết
Làm một việc: đó là
Đưa anh mau vào mộ.

Ta, bè bạn, ta ở đâu lúc đó?
Sai lầm cả cậu và tôi .
Chúng ta đã lặng im và khi biết chuyện
Chỉ khẽ lắc đầu thôi:

Như thể hoàn toàn  không lịch sự
Can thiệp vào những chuyện riêng tư.
Và chúng ta đã không hề can thiệp,
Chỉ khi anh ấy mất rồi, mới sực tỉnh ra!


Trang trong tổng số 14 trang (131 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: