Trang trong tổng số 7 trang (65 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7]

Ảnh đại diện

Định mệnh (Ralph Waldo Emerson): Bản dịch của Đỗ Hà

Khôn ngoan, đẹp đẽ cũng vô thường,
Khoẻ giàu, rộng lượng cũng bằng không.
Phẩm chất trời phú phải nên có,
Tựa như hương sắc cánh hoa hồng.
Tình ca lại đẻ ra ca khúc,
Tan thế gian vào một biển dòng.
Công lao, trí tuệ chẳng thành tựu,
Nghệ thuật đành thua, chẳng thể mong.
Nhạc ấy tự nhiên không phép tắc,
Cả Zeus, Hera cũng chẳng thông.
Thiếu đi “lửa cháy” lòng điên dại,
Vẻ đẹp nào còn ý nghĩa không?
Áo giáp binh đao người lính mặc,
Nếu không chiến thắng, có gì xong?
Của cải tôn vinh người kiêu hãnh,
Vẫn mong quà tặng khác của lòng?
Than ôi! Ai đó sinh ra đã lỗi,
Mãi bị coi khinh, nỗi chất chồng.
Nhìn vào người ấy lòng ta bảo,
“Bạn hỡi, đi đường” chớ ngó trông.
Chẳng ai màng đến việc anh làm,
Chẳng quan tâm anh biết điều gì.
Khi anh đáp lại chẳng hề lắng,
Nơi nằm, cơm tối, chẳng ai ghi.
Lại có một người vừa xuất hiện,
Khiến mặt trời phải lãng quên đi.
Hắn mang bùa phép nơi đầu lưỡi,
Vai rộng, thân cường, mắt khinh miệt.
Trẻ trung, đe doạ, chẳng hề sợ,
Chuyện ấy quan tâm chi:
Kim cương trắng, hồng hay nước trong,
Chỉ cần rực rỡ ánh hào quang.
Chẳng cần y phục dù sang hèn,
Tên tuổi thấp hèn hay dũng cảm,
Cung cách cư xử chẳng hề màng,
Chỉ cần mê hoặc được lòng ta.
Bánh mì nuôi sống, lửa sưởi ấm,
Thiên nhiên vì ta mà nở hoa.
Một điều vĩnh cửu, mãi là tốt,
Điều đó, chính là sự thành công.
Được lòng Nữ thần Báo Thù ghét,
Cả bầy thần thánh cũng mến mong.
Kẻ ở yên nhà, chẳng ngó xa,
Nắm giữ đại bàng, làm chủ kiếm.


Ảnh đại diện

Cây đa (Mary Oliver): Bản dịch của Đỗ Hà

Một tiếng thét rền vang
Từ góc đầm hoang.
Đó là Đa Thụ,
Lão lái buôn muôn thuở.

Kìa cây trăm chân
Lại đang dịch chuyển.

Cò trắng bay ra
Trong nắng chan hoà,
Như dải ruy băng trắng
Ngời lên khắp nơi xa.

Rắn nước trườn xuống bờ
Lặng lờ như móc xanh, rồi trôi đi mất.

Đa Thụ rên xiết.
Góc đông, một “gối” quỵ,

“Ống chân” xám nhô lên, rễ phủ lông
Ẩm ướt, rồi lún sâu vào đất,
Dịch lại, gần thêm chút.

Tiếng nói tựa gió hú sâu trong lá:
“Ta sẽ kể anh nghe
Chuyện về hạt giống này.

Về một hạt bay vào cây, rồi nuốt cây
Từng chút một, bao ngày.

Về một cây bé nhỏ thành cây lớn
Và khát khao dịch chuyển.

Nghe đây, giọng nói bảo.
Đây chính là giấc mơ anh.

Ta chỉ dừng chân đây
Trong thoáng chốc thôi.
Đừng sợ hãi gì.”


Ảnh đại diện

La belle dame sans merci (John Keats): Bản dịch của Đỗ Hà

“Ôi, hỡi chàng khổ não khốn cùng,
Sao lảng vảng một mình, vàng võ?
Cỏ lác khô rồi, bên bờ hồ,
Chẳng chim hót nữa.

Ôi, hỡi chàng khổ não khốn cùng,
Sao tàn tạ, ủ ê, đau đớn?
Kho sóc đã đầy, vụ mùa xong,
Chàng còn vương vấn?

Ta thấy trên trán đoá huệ tây
Sương sốt, đau thương thấm ướt đầy,
Và trên má, đoá hồng vừa đây
Cũng dần héo rữa.”

Ta gặp một nàng trên đồng cỏ,
Xinh tuyệt trần, con tiên kiều diễm:
Tóc dài, chân nhẹ, mắt uyên thâm,
Mắt nàng hoang dại.

Ta đặt nàng lên ngựa ta cưỡi,
Chẳng màng chi nữa suốt ngày dài;
Vì nàng nghiêng tựa, cất lên lời
Hát ca tiên nữ.

Ta kết vòng hoa đội lên đầu,
Vòng tay, đai thắt, hương thơm ngâu;
Nàng nhìn ta như thể yêu nhau,
Khẽ rên nũng nịu.

Nàng kiếm cho ta rễ cây ngon,
Mật ong rừng, sương bánh manna,
Rồi bằng ngôn ngữ lạ, nàng ca:
“Yêu chàng tha thiết!”

Nàng đưa ta tới hang yêu tinh,
Nàng nhìn, nàng khẽ thở thật dài,
Ta nhắm đôi mắt buồn, hoang dại
- Hôn nàng giấc ngủ.

Ta ngủ trên rêu, trong hang đó,
Ta mơ, ôi!
Giấc mộng rủi ro,
Giấc mơ cuối cùng ta từng có
Trên đồi hiu quạnh.

Ta thấy vua chúa, tướng quân kia,
Tất cả đều tái như xác chết;
Họ thét lên:
“Người Đẹp Vô Tình Đã trói buộc chàng!”

Ta thấy môi khô, miệng hé ra,
Cảnh báo kinh hoàng trong bóng tối,
Ta bừng tỉnh giấc, thấy mình đây,
Trên đồi băng giá.

Và đó là lý do ta ở lại,
Lẻ loi và tái nhợt đi lại,
Dù cỏ lác khô rồi bên hồ,
Chẳng chim hót nữa.


Ảnh đại diện

“Tôi rà soát cả cuộc đời con...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Đỗ Hà

Tôi rà soát cả cuộc đời con,
Sàng lọc thứ sắp tàn
Với thứ tồn sau khi đầu óc
Đã nằm mơ mộng an.

Tôi cất thứ kia vào chuồng cỏ,
Thứ phù phiếm gió cuốn trôi —
Một sớm đông tôi tìm đến đó,
Than ôi! cỏ quý của tôi

Không còn trên gác, không còn trên xà,
Và từ người nông dân sung túc
Tôi đã thành kẻ hoài nghi mà.

Kẻ trộm gây ra —
Hay chính là gió?
Liệu Thượng Đế có vô can
Là việc tôi phải dò.

Thế nên tôi bắt đầu lục lọi —
Hỡi Trái Tim, mi thế nào?
Mi còn ở trong chuồng cỏ nhỏ
Tình Yêu đã tạo cho mi sao?


Ảnh đại diện

Thiên thần gãy cánh (Dana Gioia): Bản dịch của Đỗ Hà

Tôi là thiên thần gãy cánh đây rồi,
Pho tượng lớn cô đơn trong căn phòng lặng.
Họ thấy tôi dữ dằn nên đành nhốt
Lòng nhiệt thành vào lăng mộ máy lạnh.

Hướng dẫn viên ca ngợi nét tao nhã
Giữa tiếng ồn ào của đám đông qua.
Có lẽ tôi là một tuyệt tác chăng?
Biểu tượng hoàn hảo của sự vô vọng mà.

Mendoza tạc tôi cho nhà thờ xứ.
(Tên ông giờ chìm khuất, chỉ mình tôi còn nhớ.)
Tôi đứng bên bàn thờ mạ vàng rực rỡ,
Nơi kẻ tuyệt vọng dâng Chúa nỗi đau.

Tôi nghe phụ nữ thầm thì dưới chân —
Khấn cho người khuất, kẻ đang hấp hối, đã chết.
Nến soi bóng tôi vươn dài trên vách,
Tôi thành cơn đói họ đã dâng lên.

Cánh trái tôi gãy trong ngày Cách mạng
(Một vị thánh cũng hay vẻ trớ trêu)
Khi quân lính kéo vào nhà nguyện phá,
Họ đánh tôi một lần — như thể đang xin lỗi.

Bởi người vô thần cũng cảm điều gì đó,
Hy vọng, sợ hãi? Ai biết đó là chi?
Sự run rẩy không luật nào giải thích,
Ký ức xa xưa không thể bỏ đi.

Ôi, bao nhiêu điều tôi cần thưa Chúa!
Tiếng gào đày đoạ đâu thể tới trời cao.
Tôi đứng đây như vật chết đinh đóng,
Thánh tàn phế trước tranh vẽ bầu trời.


Trang trong tổng số 7 trang (65 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: