Trang trong tổng số 18 trang (179 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Sự bất lực của số phận (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Số phận dù cho có quyền năng,
Tạo thêm trời mới, ngàn vầng sáng,
Hay đúc nên bao vị Nữ thần,
Rạng rỡ kiều diễm tựa bình minh.

Dùng sức mạnh vô song kiến tạo,
Mặt Trời mới đẹp đẽ muôn phần,
Hơn hẳn Thái Dương ta từng thấy,
Đang rực ngời soi chiếu thế gian.

Nhưng Tạo hoá lẫn cõi Trời cao,
Chẳng bao giờ làm nên được nữa,
Một tuyệt tác kỳ diệu trên đời,
Đắm say như ánh mắt em trao.


Ảnh đại diện

“Anh đã hái hoa này trên đồi tặng em...” (Victor Hugo): Bản dịch của Nguyễn Hân

Anh hái hoa này trên đỉnh đồi,
Trênh vênh vách đá phía trùng khơi.
Chỉ loài đại bàng hay tìm đến,
Lặng lẽ hoa xoè giữa đá vôi.

Bóng tối bao trùm mũi đất cô,
Xa xa như thể dựng cơ đồ:
Cổng mừng chiến thắng màu son thắm,
Nơi dải mặt trời vừa chìm vô,

Màn đêm mây dệt vòm u tối.
Cánh buồm khuất dạng phía chân trời,
Vài mái nhà hắt ánh đèn rơi,
Hình như e ấp sợ ai thấy.

Hái tặng em yêu, hoa nhỏ ngoan.
Đài hoa nhợt nhạt, chẳng nồng hoan,
Rễ bám núi cao chỉ hút lấy,
Hương tảo đắng cay mặn sóng ngàn.

Anh bảo: “Hoa ơi, ở đỉnh cao,
Rồi mày cũng rơi vực thẳm sâu,
Nơi rong, mây, buồm đều tan biến.
Hãy chết trên tim, vực nhiệm màu!

Hãy héo trên ngực rung thế giới,
Trời sinh mày để rụng vào sóng bơi,
Tạo hoá trao mày cho biển rộng,
Riêng ta đem tặng tình yêu thôi.”

Gió lốc sóng trào, ánh ngày tàn,
Mơ hồ vệt sáng chậm dời tan.
Ôi lòng anh buồn chi xiết kể,
Vực thẫm đêm về lạnh tâm can!


Ảnh đại diện

Những lời ca tụng (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Tất cả những gì Tự nhiên và Nghệ thuật
Bắt tay làm nên quý hiếm nhất trên đời,
Nữ thần Vệ Nữ, Thần Tình Yêu, Thần Ân Huệ
Trong bức hoạ thần tiên nét vẽ sáng ngời.

Tất cả những gì làm đắm say ánh mắt,
Hạt bình minh, Bầu trời rộng, Ánh mặt trời,
Vàng, Ngọc trai, Rạng ngời Huệ, Hồng khoe sắc,
Men xuân dịu êm trải ngát đất trời;

Tóm lại, mọi điều đẹp đẽ nhất trên đời
Chẳng có chi so được vẻ đẹp nàng!


Ảnh đại diện

Những hàng cây (Anatole France): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hỡi những hàng cây tắm nắng sương,
Đơm hoa duyên dáng giữa bình yên,
Làm tươi cánh đồng, xanh cánh rừng,
Những đứa con ngoan của cõi tiên.

Khoái cảm - mẹ lành của Ái tình,
Sinh ra muôn loại dưới quang vinh,
Cũng phả hơi thở đầy hương ngát,
Lên khắp thân cây những vắt hoa.

Sinh từ Bão Khát tựa con người,
Là con của hoa những ngày vui,
Khát khao gom nhặt linh hồn tán,
Thủ thỉ tìm nhau giữa đất trời.

Cắm rễ sâu cày trong đất mẹ,
Bao bọc thân mình giữa lặng im,
Vươn tới mầm sống rồi nhân rộng,
Trọn đời dở dang chốn phế phồng.


Ảnh đại diện

Lời dự đoán chân thực (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Ôi nàng Tiên nữ xứ Abyssinie xinh đẹp,
Y thuật, đá thần hay rễ cây,
Sao trời, may rủi hay lý trí,
Lời khuyên, khen ngợi hay trách chê,
Chẳng thể chữa lành tâm hồn đẹp,
Khỏi nỗi đau ám ảnh nếp nhà nương.


Ảnh đại diện

Hình phạt cho Tartufe (Arthur Rimbaud): Bản dịch của Nguyễn Hân

Ẩn dưới áo đen, lòng rực cháy,
Đeo găng, hoan hỷ, gã bước đi,
Dịu dàng đến rợn, vẻ sùng kính,
Miệng móm sùi bọt chuyện từ bi.

Đang miệng “Cầu nguyện…”, gã thong dong,
Một “Kẻ Hung Tàn” chộp tai gã,
Thoá mạ gầm vang, xé áo dòng,
Lột da ẩm ướt gã mồ hôi!

Trừng phạt! Cúc bung, áo rách rời,
Chuỗi hạt tội lỗi cuộn từng hồi,
Rơi rụng trong lòng, tên “Thánh” hoảng,
Tartufe mặt mét, rên hắt hơi!

Gã rên, xưng tội, lạy cầu kinh,
Kẻ nọ cầm đi chiếc cổ dòng…
- Ôi hỡi! Tartufe nay trần trụi,
Từ đỉnh đến chân, sạch mảy nong!


Ảnh đại diện

Bản chất tình yêu (François L’Hermite): Bản dịch của Nguyễn Hân

Ngọc ngà yêu giọt sương mai,
Rắn sâu lòng đất tìm hoài hơi sương.
Chim trời mến khí vương vương,
Cá nuôi lòng nước, muôn phương vẫy vùng.
Kỳ nhông sống giữa lửa hồng,
Ong hoa quấn quít, mật nồng đắm say.
Chỉ riêng Tình - kẻ đắng cay,
Trêu ngươi nhốt bắt hồn ai lệ tràn.


Ảnh đại diện

Kẻ dọn ống khói (William Blake): Bản dịch của Nguyễn Hân

Một vệt đen nhỏ giữa làn tuyết rơi,
Tiếng rao “quét! quét!” nghẹn lời đắng cay!
- “Này em, cha mẹ đâu rồi?”
- “Mẹ cha lên thánh đường rồi cầu kinh.

Bởi xưa tôi sống an bình,
Sớm vui đồng cỏ, chiều cười dưới tuyết.
Nên họ mặc tôi áo màu cái chết,
Dạy tôi cất tiếng bi ai nghẹn ngào.

Mặc áo đen, tôi vẫn ca nhảy múa,
Họ tưởng mình chẳng làm hại đời tôi,
Nên lại đi xưng tụng Chúa, Vua, Linh mục -
Mấy kẻ xây thiên đường trên nước mắt chúng tôi!”


Ảnh đại diện

Bài ca ở Concord (Ralph Waldo Emerson): Bản dịch của Nguyễn Hân

Hát trong lễ hoàn thành Đài tưởng niệm Trận chiến, ngày 4 tháng 7 năm 1837

Bên cầu gỗ bắc qua dòng nước lũ,
Cờ tháng Tư tung phới giữa làn sương,
Bác nông dân hoá đoàn quân dũng tiến,
Nổ phát súng vang động cả bốn phương.

Kẻ thù xưa nay vĩnh viễn ngủ yên,
Người thắng trận cũng im lìm lòng đất;
Cầu năm xưa vết thời gian bào mòn,
Trôi xuôi dòng về biển cả mù mịt.

Trên bờ xanh, bên dòng nước êm đềm,
Ta dựng đây phiến đá thề ghi nhớ;
Đó là nơi giữ vẹn nguyên chiến công,
Dẫu mai này bao thế hệ đi qua.

Hỡi Linh hồn đã ban lòng dũng cảm,
Để cha ông hy sinh giữ tự do,
Xin Thời Gian và Thiên Nhiên dịu dàng,
Giữ đài tháp ngàn năm cùng sông núi.


Ảnh đại diện

Phạm Thiên (Ralph Waldo Emerson): Bản dịch của Nguyễn Hân

Nếu kẻ sát nhân tin mình giết,
Hay người gục xuống nghĩ mình tan,
Họ đâu thấu hiểu đường diệu bí:
Ta giữ, ta qua, lại tuần hoàn.

Xa xôi, quên lãng đều gần cận;
Bóng tối, bình minh chẳng khác chi;
Chư thần tan biến nay lại hiện;
Nhục nhã, vinh quang một lối đi.

Sai lầm cho kẻ gạt ta ra;
Muốn trốn khỏi ta, ta là cánh;
Ta là nghi vấn, kẻ hoài nghi;
Là lời kinh tụng đền thờ thánh.

Đại thần mòn mỏi ước ngai ta,
Thất Tiên khao khát cũng hoài công;
Nhưng ai lành thiện, chân tình kiếm:
Thấy Ta, thiên giới chẳng hoài mong.


Trang trong tổng số 18 trang (179 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: