Trang trong tổng số 5 trang (49 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Pang De ngày 26/07/2010 22:41
Mình không rành Hán văn, nhưng có tra tự điển để nắm rõ nghĩa hơn. Nhưng bài này, sau cùng mình vẫn thấy khó hiểu ngữ nghĩa của cụm "trường dĩ sử". Rất mong bạn nào phân tích hay giảng nghĩa cho mình. Xin được cảm ơn trước!
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 18/07/2010 10:16
Đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Pang De
vào 13/11/2010 01:18
Một trời Tinh Đẩu thẳm đêm trường
Vẳng tiếng râm ran dạ khó ngưng
Cách trúc nhỏ to lay gối muộn
Hòa sương đứt nối rót âm thương
Ba canh đồn ải buồn tiếng ốc
Vạn dặm phòng khuê khổ bóng hường
Hoành giáo suốt thu noi tiết tháo
Đinh ninh chẳng để ngấm sâu lòng
Gửi bởi Pang De ngày 18/07/2010 09:34
Mình xin phép đưa ra giải thích về từ "bính chẩm" và "thương âm" theo tìm hiểu của mình, để bạn đọc có thể nhận xét và chỉ dẫn thêm:
- "Thương âm" 滄音, "thương" chỉ tên âm giai trong ngũ âm nhạc cổ, cũng hiểu là thuộc về mùa thu.
- "Bính chẩm" 丙枕, "bính" chỉ thời khắc lúc nửa đêm, giống như "bính dạ" 丙夜 là lúc nửa đêm hay canh ba. "Bính" cũng có nghĩa là thuộc về lửa, nhưng với nghĩa này thì mình không rõ nghĩa của cả cụm từ "bính chẩm".
Gửi bởi Pang De ngày 12/07/2010 21:10
Mình góp ý chút về lỗi chính tả:
- Bản phiên âm, chữ "hồ" bị gõ nhầm thành "hổ".
- Bản dịch nghĩa, chữ "sao Ngưu" bị gõ nhầm thành "sáo ngưu".
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 11/07/2010 03:11
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Pang De
vào 12/07/2010 22:15
Góc biển chân mây bước chẳng ngưng
Đất trời đâu đến ấy phòng cung
Nghĩ suy không để ruồi xanh bám
Ăn ở đâu cho kiến trắng chung
Sầu khách tiêu điều ca dễ lắng
Tráng tâm lưu lạc kiếm khôn dùng
Cửa cài không biết xuân còn hết
Chỉ thấy hoa lê rụng kiệt cùng
Gió gấp trời cao vượn ỉ ôi,
Bến trong cát trắng cánh chim hồi.
Xạc xào lá rụng không biên giới,
Cuồn cuộn sông về chẳng lúc thôi.
Vạn dặm thu sầu thường nhiễu khách,
Trăm năm thân yếu vẫn leo đồi.
Gian nan khổ hận đầu thêm bạc
Xiêu đảo mới dừng chén rượu hôi.
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi Pang De ngày 06/07/2010 16:00
Bèo nổi trăm năm ngán phận ta
Xuân qua đâu kẻ chẳng nên già
Bên cầu bóng liễu soi dòng nước
Trên bến tiếng đa dậy ánh tà
Không phận trăng còn lồng khói trúc
Có tình gió vẫn quyện hương hoa
Thiều quang chín chục sao mau chóng
Thân khách khôn vơi nỗi nhớ nhà
Thế thì mình đã giải thích ở post đầu tiên trả lời bạn rồi. Bạn có thể xem lại.
Vấn đề này có lẽ dừng ở đây thôi, bạn vẫn giữ quan điểm của bạn, về phần mình cũng vậy. :)
Thú thật, Vanachi nói như thế thì mình chịu không tài nào hiểu nổi!
@Vanachi:
Phải nói trước là mình không rành ngữ pháp tiếng Hán, chỉ dùng từ điển tra nghĩa từ và gắng hiểu ngữ pháp liên hệ với ngữ cảnh, và cả qua các bài thơ khác.
Bạn Vanachi phản hồi rằng: "Nếu cứ áp cái đó vào câu 7, lẽ nào lại hiểu là "hận phồn sương mấn" (giận tóc mai dày)". Vậy là theo ý bạn, nếu cặp 7-8 đối nhau thì vấn đề bất cập sẽ nằm ở chỗ "phồn sương mấn". Cái bất cập bạn nói chỉ về mặt nghĩa? Nếu chỉ thế, mình sẽ không đồng ý.
Liên hệ với câu 8, mình thấy cả hai câu đều diễn cái ý "lực bất tòng tâm" của tuổi già. Gian nan, trắc trở (nhưng không vượt lên được, đành chấp nhận) đâm buồn giận tóc mai dày bạc. Mình có thể chắc là cái ý tứ giận đầu bạc, hay giận mình vì tuổi cao trí sức thuyên giảm có không ít trong văn chương. Có mấy ai mà được như Liêm Pha, Hoàng Trung hay Uy Viễn tướng công đâu.
Ngữ tính từ "phồn sương" thì sương còn có nghĩa "trắng", ngay cả nghĩa đen thì cả cụm "phồn sương mấn" cũng ám chỉ tóc mai "bạc" rồi (đã đầy sương gió).
Với cụm "khổ hận", như mình hiểu thì "khổ" là trạng, "hận" là động, còn nếu như vẫn giữ nguyên là ngữ danh thì liệu có phải Thi Thánh đã mất đến 4 từ để diễn tả các ý mà suy cho cùng đều là 1 ý, ý thơ thành ra rườm rà? Thế thì tuyệt phẩm của Thi Thánh không còn là toàn bích nữa rồi, khuôn trăng của Tây Thi nổi mụn rồi.
Thấp thỏm mong tin nhạn, à không, mong kiến giải mới từ bạn. :)
Trang trong tổng số 5 trang (49 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] ›Trang sau »Trang cuối