Trang trong tổng số 29 trang (289 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 09/04/2017 13:56
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Nhất Nguyên
vào 09/04/2017 14:09
Thuyền từ một lá vơi vơi,
Bể trần chở biết bao người trầm luân.
Con thuyền từ tuy khiêm tốn (một lá) nhưng lòng từ vô lượng (vơi vơi) luôn đủ cho tất cả chúng sinh đang bị chìm đắm trong biển sinh tử (bể trần) cần được cứu vớt.
Thiên thượng thiên hạ vô như Phật
Nhỏ không trong lớn cũng không ngoài.
Chiếc thuyền từ một lá vơi vơi,
Vớt chìm đắm đưa người lên cõi tĩnh.
Vũ trụ vạn vật từ cái được cho là nhỏ nhất đến cái được cho là lớn nhất đều trong vô thường thuộc pháp sinh diệt nên không như Phật, vì Phật tức bản thể diệu giác chưa từng sinh diệt bao giờ.
Chiếc thuyền nhà Phật với lòng từ bi, xưa nay đã cứu vớt biết bao chúng sinh khỏi sự chìm đắm trong bể sinh tử, đưa lên cõi vĩnh hằng lặng lẽ.
Chữ kiến tính cũng là suất tính,
Trong ống dòm đổ tiếng hư vô.
Kẻ muốn đem nhân kỳ nhân, hoả kỳ thư, lư kỳ cư,
Song đạo thống hỏi rành rành công cứ.
Bạng y thiên lý hành tương khứ,
Đô tự nhân tâm tố xuất lai.
Kiến Tính của nhà Phật và Suất Tính của nhà Nho cùng bàn về chỗ nhận hiểu bản thể chân thật của vạn hữu, nhưng đó tầm nhìn còn bị hạn chế (trong ống nhòm) mà lên án đạo Phật chủ về hư vô yếm thế, nên muốn bắt hoàn tục, đốt kinh, dẹp chùa, mà không biết rằng đạo vốn nương theo ý trời và lòng người mới ra như vậy.
Bát khang trang chẳng chút chông gai,
Cùng nghiêng ngả một dòng Hà Lạc.
Đạo Phật đi vào đời sống của con người khiêm tốn bình dị (bát khng trang) biểu tượng bằng chiếc bát đi hoá duyên của các bậc tu hành mà tư tưởng triết lý sâu rộng, làm lung lay chao đảo cả nền tư tưởng đạo học vũ trụ nhân sinh đã ăn sâu bám rễ của nhà Nho được biểu tượng bằng Hà Đồ, Lạc Thư của Kinh Dịch.
Trong nhật dụng sao rằng đạo khác,
Cái luân hồi chẳng ở đâu xa.
Nghiệp duyên vốn tại mình ra,
Nơi vuông tấc đủ thiên đường địa ngục.
Trong đời sống hàng ngày người ta cho rằng đạo là của người tu không liên quan gì tới họ, nhưng cái luật nhân quả, luân hồi thì hiển hiện hàng ngày trong cuộc sống, ngay tại cái thân này vốn là tập khí của những thói quen trong quá khứ, nay lại làm duyên gieo nhân cho cái thân mai sau luân hồi trong sáu nẻo thiên đường, địa ngục.
Vì chưa thoát lòng trần mắt tục,
Nên mơ màng một bước một khơi.
Khiến cho phiền muộn Như Lai.
Vì chúng sinh còn bị trói buộc trong tâm mê lầm (lòng trần) và những nhận biết theo thói quen (mắt tục) nên bước đi trong cuộc đời như những người mù không biết làm sao cho phải (nên mơ màng một bước một khơi) khiến cho tính giác Chân Như (Như Lai) của mình trở nên ám muội.
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 07/04/2017 13:32
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Nhất Nguyên
vào 08/04/2017 04:11
Chõng gió thông đầy mộng sáng lành
Sắc cây khí núi chửa phân minh
Người nhàn dậy sớm ôm đàn gảy
nghe tiếng chim đầu giữa núi xanh.
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 29/03/2017 00:36
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Nhất Nguyên
vào 29/03/2017 00:39
Trường An xe ngựa bụi hồng loang
Nhà cỏ ta yêu tựa ẩn am
Cửa khuyết không danh cầu thế sự
Tây hồ có nguyệt giúp thơ hàn
Cuộc đời chìm nổi xin thu cả
Lặng lẽ ai không áo mũ buông
Tâm sự hẹn cùng Trần xử sĩ
Hoa đồng chim hót một xuân trường.
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 28/03/2017 13:39
Mười hai ngọn Dương Đài xanh biếc
Dòng Ba Giang uốn khúc lững lờ
Vua Kinh săn gặp chiều mưa
Gò cao đêm ngủ mộng đưa nữ thần
Phất phơ nhẹ khói hồng kiều diễm
Theo làn mây mờ ẩn trời sao
Mộng tan mở mắt còn đâu
Vượn kêu ba tiếng lệ sầu đẫm khăn!
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 28/03/2017 13:24
Mười hai ngọn Dương Đài xanh biếc
Dòng Ba Giang uốn khúc lững lờ
Vua Kinh săn gặp chiều mưa
Gò cao đêm ngủ mộng đưa nữ thần
Phất phơ nhẹ khói hồng diễm lệ
Theo làn mây mờ ẩn sao trời
Mộng tan mở mắt đâu rồi
Vượn kêu ba tiếng lệ rơi đầm đìa!
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 23/03/2017 01:08
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Nhất Nguyên
vào 30/03/2017 00:29
Hỏi ta sao cớ đến Côn Lôn?
Bốn bể mênh mang tựa ngục môn
Thù nước chưa đền nam tử nợ
Hiếu nhà vâng giữ lão thân tồn
Cá thư hải ngoại truyền tâm huyết
Bể rống bên trời tỉnh mộng hồn
Nước Việt nhớ ơn Hồng Lạc mở
Thân này xin nguyện đạp càn khôn.
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 19/03/2017 12:50
Nam thành xuân chiều muộn
Nhà tranh cửa liếp cài
Bên thềm ngấn rêu biếc
Trước sân cỏ xanh rì
Chim kêu hoa tự rụng
Khách đến mộng vừa tan
Cả ngày nhàn không việc
Son thơm điểm Dịch Kinh.
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 15/03/2017 12:01
Cả ngày ngồi dưới gốc tùng
Có khi dạo bước một vòng bên ao
Nằm ngồi đi đứng thế nào
Cũng trong lặng lẽ trí đâu mê lầm
năm qua tháng lại âm thầm
Mặc cho tóc đã hoa râm trắng đầu
Chẳng màng thế sự bể dâu
Lòng an ý toại ngâm câu cảnh nhàn.
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 11/03/2017 13:14
Kẻ hèn biết còn ai nhớ hả?
Mê phương nào gọi đó là nhà
Gió lay trúc lẫn đồng xa
Bọt sông sóng vỗ tuôn nhoà cát xuân
Gieo cây thuốc để phòng yếu bệnh
Ngâm vần thơ giải bận nỗi mình
Dường nghe Hồ ngựa lui binh
Vui mừng thăm hỏi tình hình kinh đô.
Gửi bởi Nhất Nguyên ngày 02/03/2017 12:53
Cảnh Kình như núi cỏ cây tươi
Triều bể ầm ầm vách đá chuồi
Ai biết trùng hưng muôn thủa nghiệp
Nửa nhờ non nước nửa do người.
Trang trong tổng số 29 trang (289 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [7] [8] [9] [10] [11] [12] [13] ... ›Trang sau »Trang cuối