Vú già tựa cửa lưng khom Tuổi nay chắc đã mỏi mòn vóc mai Giải buồn, phương thuốc hỏi ai Giữa nơi đất lạ, hỡi người đồng xuân Vườn quê cây dẻ, cây trăn Cảnh đây người ngựa thi văn hoạ đàn Thua chim mớm mẹ thở than Bên xe bái phục muôn vàn Tử Dư
Vú già tóc bạc tấm lưng còng Đằng đẵng xa quê mấy tháng ròng Đâu thuốc làm người thôi nỗi nhớ Đây lòng hỏi bạn vẫn chờ mong Non Kê trăn, dẻ trùm làng xóm Đầu ngựa đàn, thơ rộn núi sông Ví thử chim con nuôi mẹ được Bên xe thán phục Tử Dư suông
QUÁ THÀNH ĐOÀN (Thành Đoàn là thành Lạng Sơn. Đoàn là chiếc quạt. Thành Lạng Sơn có hình như chiếc quạt nên tường gọi là Đoàn thành).
Dương phong thiếu khí tống dư hàn Tiền sấm Đoàn thành lộng bạch đoàn Bán thốc thú lâu thôn họa giốc Nhất chi điều phố bối tình loan Mã đầu tinh kiếm ngô nho kiện Các họ thi cầm trấn tướng khoan Thành ngoại hữu giang giang hựu thị Ky hoài hống động ức Trường An
Trên ngọn núi trồng dương liễu tiếng đàn nhạc (của sứ bộ) như xua tan khí lạnh cuối mùa Phóng ngựa đi trước vào Thành Đoàn để tìm mua một chiếc quạt Nửa dãy nhà sàn của lính thú chìm lắng trong tiếng tù và Một dãy phố tiêu điều quay lưng vào dãy núi đang lúc tạnh ráo Trên đầu ngựa có cờ và kiếm, nhà nho ta rất khỏe Ngồi dưới lầu gác làm thơ gẩy đàn, tướng trấn thủ có đức khoan hòa Ngoài thành có sông, bên sông lại có chợ Nỗi lòng tha hương liên tưởng khôn nguôi khiến ta nhớ về Tràng An (kinh đô Thăng Long)
Nhạc đàn rặng liễu xua tan lạnh Phi trước vào thành sắm quạt chơi Lính thú nhà sàn sao vắng vẻ Phố buồn lưng núi lặng chơi vơi Nho phong cờ kiếm oai đầu ngựa Thủ hạ thơ đàn vui trấn quan Sông ở ngoài thành, sông sát chợ Tha hương liên tưởng nhớ Tràng An
Nhạc cờ sứ bộ đến Thành Đoàn Hình quạt, non cao, khí lạnh tan Lanh lảnh tù và vang dãy phố Hoang vu lính thú trú nhà sàn Nho gia tuấn tú, oai đầu ngựa Tướng trấn khoan dung, rộn tiếng đàn Sông chảy ngoài thành liền sát chợ Tha hương lòng dạ hướng Tràng An
QUA CỬA ẢI Then máy cuộc đời không dễ cũng không khó Muôn dặm vâng mệnh mang thư đi đâu dám từ nan Trăm năm của đời người phần nhiều là ngày khổ Duy có ngày qua cửa ải là thật mười phần khó khăn