Ai nhớ ai! Nhớ biết mấy mặn nồng Nhớ lời chào, lời thỏ thẻ lâng lâng, Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt phân vân, Nhớ "sương mai" với mái tóc phiêu bồng...
Ai ghét ai! Để hờn dỗi chạnh lòng, Để mong nhớ khi ôm trùm hiu hắt, Để buồn tuổi cho đêm đen chợt nấc, Để ưu sầu vấn vít mãi không nguôi...
Lòng hỏi lòng, buồn biết mấy người ơi! Ngày hôm trước vội chi làm quá khứ, Rồi tìm lại giữa vô vàng giấc ngủ. Giấc mộng nào sẽ ấm lại, người ơi!
Xuân đầu mùa là mùa xuân rạng ngời. Xuân đẹp nhất và trong xanh thuần khiết; Lưu giữ mãi trong hồn thơ diễm tuyệt Những vui buồn, những ngã rẽ tình si...
Đời thi sĩ chính là thu quét lá, Dọn nét tàn và vẽ những nét hương, Để con đường rộn rã mối tơ vương, Và tận hưởng cung trời khoe sắc thắm.
Ngày huyền diệu dưới trời xanh thăm thẳm, Đêm mộng tràn ngào ngạt với trăng sao. Và yêu thương được sưởi ấm dạt dào Trong ngọn lửa tuổi thơ vừa mới chớm.
Hãy nghĩ đến những mầm hoa non nõn, Rồi quên đi cảnh lá úa điêu tàn. Hãy nâng niu và o bế dịu dàng Những khoảnh khắc của hồn nhiên tuổi trẻ.
Đời thi sĩ không bao giờ buồn tẻ, Say với trăng và ngọt liệm hương thừa, Thả tâm hồn rạo rực với gió đưa, Mộng lưng mây và lãng mạng bốn mùa. (Ngày 20-03-2012)
Nghĩa đèn sách hơn mười năm cũ, Mà giờ này ủ rũ ruột gan, Trách cho duyên số phụ phàn, Văn hay, chữ giỏi, lại than trước rèm; Là quốc sắc, trăng đêm cũng úa, Hoa cũng hờn vì chửa sánh vai, Thân như giọt nước mảnh mai, Trong xanh, thuần khiết, mấy ai được bằng.
Tôi đi mãi để lòng trôi mãi, Chẳng về đây - tình ái dày vò, Thương thay một mớ sách tro, Đêm ngày vất vả, trăm lo, nghìn sầu.