Trong ngày mới đến kéo lời thơ, Réo rắc tiếng đàn nhiều mộng mơ; Anh tìm trong gió vần hương nhẹ; Nắng chói con đường, em ngó lơ.
Gần thêm chút nữa, được không em? Anh muốn bên em trọn cuộc đời, Sánh bước cùng nhau khắp mọi nơi, An bình như những vì sao trời.
Nói lời yêu em e hơi khó, Hình như chiếc bóng cứ đâu đây. Yêu thật là nhiều, nhưng trăng gió Êm đềm nào được đến hôm mai.
Ung dung anh bước với đơn côi, Em hãy yên vui với mọi người. Mộng mơ chưa hẳn là điều xấu, Anh có thế thôi để tỏ lời. (chú thích: lấy kí tự đầu tiên của mỗi câu ráp lại sẽ ra tựa đề: “Trang As anh yêu em”)
Hô...hô...! Hô...hô...! Màn đêm chưa sáng, sương còn lạnh Cảm giác tình yêu, thật mảnh mong. Vần thơ trong sáng, ôi kỳ diệu, Người đọc có thấy, có biết không?
Đã sáng rồi sao, thật bất ngờ! Mà sao chửa thấy bóng người mơ? Trong làn sương sớm chưa tan hết, Chả thấy người đi, cứ đợi chờ...
Giọt sương chói nắng, thấy long lanh Bỗng thấy người yêu, em của anh Sưởi ấm lòng xuân khi lạnh buốt, Mang về đông lạnh cả trời xanh.
Nhịp nhàn người đi theo mơ màng, Con tim xao động khúc tình vang... Gió thưa, chim gọi, ánh mây vàng, Nắm lấy tay nàng, xuân đã sang.
Trưa hừng hực lửa như thiu đốt. Dòng nước chảy nhanh, nàng vọc tay. Len lén đưa tay tôi vốc lấy, Tự nhiên làn nước, thấy say say...
Cánh én chao lượn mãi say sưa, Anh nhìn anh ngắm vẫn như xưa... Nhà em đã có thuyền nào ghé Thăm hỏi đôi lời hạnh phúc chưa?
Chiều nay gót ngọc bước điềm nhiên, Gió thổi lung lay mái tóc nghiêng. E thẹn làm sao nước với thuyền Hay gìn giữ mãi phút thiên liên...
Màn đêm phủ xuống, thật bình yên, Sương khẽ buông lơi, chỉ dịu hiền, Vì sao tô vẽ thêm trăng sáng, Gió nhẹ ôm mây để ước nguyền.
Amen...! Sao yêu em, yêu em nhiều quá vậy? Sao tìm em, anh tìm hoài chả thấy? Em ở đâu, giờ em đang ở đâu? Anh muốn gần, muốn nói, muốn yêu nhau...
Anh yêu em, dường như nghìn năm trước Nên kì nào, anh cũng đều thi trượt. Em có biết, em ơi em có biết? Anh khấn thầm, thầm gọi tên em miết...
Amen...! Ba má anh, thường bảo anh lấy vợ Anh không chịu, vì không duyên không nợ. Chỉ mình em, anh chỉ hoài nhung nhớ Con đường đi, đi hoài nên bỡ ngỡ...
Anh yêu em, biết ngày nào nói hết! Nhưng chỉ mong, em được đồng tâm kết Mong vĩnh hằng, hạnh phúc mãi mãi thôi. Thế là đủ, anh an tâm lắm rồi! Amen...!
Vần thơ buồn, anh dành riêng anh Còn cho em, niềm vui trong xanh Trong như vì sao mai trong đêm Êm như làn mây hiền đầu hôm.
Anh mơ về ngày mình bên nhau Không vương buồn và không ưu sầu. Anh nghiêng mình chưa lời vì đâu… Mà dòng châu từ đâu len vào!
Em vừa buông mùa xuân chưa tàn, Vùi vào sông tình nồng chưa tan. Hay vì em quên đi anh rồi Hay vì người trên hai thuyền nan…
Trong vui cười, anh tìm duyên tươi, Anh tìm trong “linh hồn xa vời”. Em ơi em! buồn sao cho vừa Vui lên đi! Vui cười ngày xưa… (đây là bài thơ được sử dụng toàn vần bằng)
Yêu em từ thuở trăng tròn, Biết em từ thuở em còn khôi nguyên. Độ em chập chuẩn Điêu Thuyền, Mắt nghiêng nghiêng mãi dòng uyên thiên sầu.
Thương em chẳng biết vì đâu! Đêm về mỏi gối au au mắt buồn. Nhớ đôi tay khéo chỉ suôn, Dáng người thục nữ vai buông tóc thề. Nhớ từng ruộng bí vườn lê, Bóng ai thấp thoáng đi về bón chăm. Nhớ từng ruộng lúa hàng năm, Có người con gái vóc mầm gần xa.
Hẹn em ngày ấy trăng ngà, Đôi ta thắm thiết, mặn mà như son. Yêu nhau lắm lúc dỗi hờn, Duyên trời định sẵn, nước non một lòng.