Trang trong tổng số 10 trang (98 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Trẻ thơ I
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Xù Tiny, facebook)

Viết tới, viết lui cũng mấy từ,
Bế o, o bế cầu thành thơ,
Mỏi tay, nghiêng trán, người lừ đừ.
Nhìn tới, nhìn lui hỏng giống thơ!

Ngơ ngẩn, ngẩn ngơ cứ đợi chờ,
Chờ người trong mộng, tỏ lời thơ.
Mà sao chẳng thấy người yêu đến,
Mỏi mắt, rung dò, người cứng đơ!

Xù ơi! Xù ơi! Em đâu rồi?
Muốn nói lời này em biết không?
Anh muốn quan tâm tự đáy lòng,
Một ngày gặp gỡ vài lần thôi.

Sao chẳng cho anh một cơ hội!
Đôi lời em bảo: anh lừa dối.
Thật lòng, thật dạ thương em mà,
Đừng lánh xa anh. Xù ơi, Xù!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Trẻ thơ II
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Xù Tiny, facebook)


Sáng nay vui quá: vờ không biết
Chẳng hiểu điều chi, bài trả miết...
Nhìn ngắm, người yêu liền úp mặt.
Thế thôi là đủ vui lên mắt!

Mượn cớ ngắm người một chút thôi,
Ra về buồn lắm, mộng hoen trời.
Nếu lỡ ngày mai không gặp nữa
Cũng còn kỉ niệm thời đôi lứa.

Có phải không em, sao lặng im?
Lời người tô vẽ cuốn em chìm.
Còn anh sao chẳng làm lay động
Một nụ cười xinh trong quạnh vắng.

Sao em ghét anh đến lời chào?
Mỗi lúc gặp nhau, ngó chốn nao.
Và rồi từ đó anh thầm ước
Ánh mắt ngây thơ hãy trái ngược...

Bữa cuối thi rồi, em ngó chi!?
Đôi môi mấp máy nói lời gì?
Hai người đối diện hai ô cửa.
Mãi là kỉ niệm thời đôi lứa.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Trẻ thơ III
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Xù Tiny, facebook)


Còn nhớ không em, thời trẻ thơ?
Cái nhìn vụn dại trong ơ thờ,
Trong lời trao tặng còn non chớm,
Nên mãi vẫn là tuổi mộng mơ.

Nhà em thuở ấy ở đầu sông,
Anh muốn ngó sang phải ngược dòng.
Lặn lội chèo thuyền qua trước cửa,
Vòng qua vòng lại, mấy lần không...

Những buổi đến trường đều gặp nhau,
Anh vui hớn hởi vẩy tay chào,
Dường như không thích - em hờn dỗi,
Ánh mắt vương buồn ngó chốn nao.

Mỗi lúc ra về bước thật nhanh,
Đợi người nào đó ngang qua anh,
Chỉ nhìn một lần là vừa đủ,
Đủ để khờ dại bước độc hành...

Thấm thoát mùa thi rồi lại về
Trong lòng sĩ tử lẫn si mê.
Lần cuối nhìn nhau, em chẳng nói
Nửa lời an ủi tấm chân quê!

Sân trường phượng đổ đã nhiều lần,
Từng cánh đượm hồng của tuổi xuân.
Em gửi mùa xuân trên mắc áo,
Còn anh, anh gửi lại gian truân.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Nhìn...
(tác giả: Nhạt Huyền)


Mãi miết tìm thơ, chỉ trích thơ.
Ông trời có mắt, ổng đương chờ.
Non xanh nước biết, xem chưa hết,
Ghè đánh một đòn, khói bụi mờ.

Xinh mặt, xinh mày để đấy chi?
In ra trang giấy làm bao bì,
Niêm quà, gói bánh hay tương mắm.
Hữu ích còn dư, suy nghĩ gì?

Nước ở ven sông là nước ngọt,
Ghé mòi ra biển, mặn lên ót.
Ốc sống trong ao thì hồng hào,
Chúi mũi ra biển, được sống sao!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Ngậm ngùi
(tác giả: Nhạt Huyền)


Đêm thanh gió mát ngồi thưởng nguyệt,
Chén trà âm ấm, viết bài thơ,
Vẽ nên khung cảnh tình khờ,
Bầu trời ủ mộng, bơ vơ tình buồn.
Tuổi mười sáu, trăng tròn mơn mỡn,
Thuần biết bao, chẳng bợn tí nào,
Chân người bước khẽ; nao nao,
Xuyên lòng quân tử ngã vào tương tư.

Bên đồng cỏ, dường như thục nữ.
Làm xanh thêm lạc thú tiêu dao,
Cảnh như tựa ở Nguyên Đào,
Vì người duyên dáng len vào tình thơ.
Nhưng chốn ấy, mập mờ hư ảo;
Đôi tay mòn chẳng ráo nửa giây.
Mong chi tiếc nhớ đêm ngày,
Mà thương, mà xót, đoạ đày bản thân.
Yêu tự biết không cần bày tỏ,
Vì hoa son chỉ gạ người tài,
Còn ta tay trắng cả hai,
Miệt mài làm lụn chờ ngày nên hương.

Buồn chi hỡi! Bốn phương mở rộng,
Chí làm trai gió lộng mây trời.
Đường đời nghiệt ngã mù khơi,
Trăm nơi là bạn, nghìn nơi là thù.

Vùng đất sỏi, mùa thu đạm bạc.
Tiếc công làm, từng hạt mồ hôi,
Ngày ngày nắng gió loi coi,
Đến mùa túc trực, sương mòi lạnh đanh.
- Gió trong nắng mong manh hơi mát,
Cò trên đồng rào rạc thêm vui,
Quên đi một chút bùi ngùi,
Nhìn trời xanh thẳm mà vùi gian nan.

Nghĩa tình đó, lòng xuân gửi lại,
Chưa trao lời, tình ái chưa sâu.
Vắng nhà xa xứ mấy đâu,
Mà nàng nở bỏ mảnh trầu lạnh tanh.

Bờ bến thắm, tái xanh nỗi nhớ,
Nhìn đoàn người lấp ló xôn xao,
Nghĩ về hình bóng nao nao,
Người giờ còn đó, tiệc nào duyên trôi.

Buồn vui một nỗi nhồi trong đắng,
Sầu hận không ra, lặng cả chiều.
Tình người đoán được bao nhiêu,
Đường đời gió thổi liêu xiêu quặng lòng.

Ta từ biệt năm ròng tháng rã,
Còn giờ này, nàng đã đi đâu...
Cao sang gót đệm cung lầu,
Đôi người một vẻ; giọt sầu xẻ đôi!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Thực và ảo
(tác giả: Nhạt Huyền)


Hồn ma bồng quỉ dạo âm ti,
Huyền ảo trong đêm cỡn nhị tì.
Địa phủ Diêm Vương cười hả chí
Rão rồi lại rảo, chả về chi...

Độc bước mình trang lắm mộng vàng,
Tiên đàng, địa phủ cũng nhân gian.
Đổi mùa biến sắc thêm mơ màng;
Áo lụa cung hoàng lại thở than.

Cảnh đời, cảnh vật là hư vô,
Quyền quí, cao sang đừng lắm trò,
Thành ma chiết bóng đêm reo khóc,
Oán hận mà chi cốt nghiệp cho.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Vần thơ buồn
(tác giả: Nhạt Huyền)

Màn sương buồn vương sầu trong đêm thâu.
Người nơi đâu, tôi tìm người nơi đâu?
Khi tình người chìm dần trong phù du,
Khi tình đời lần hoài theo mùa thu.

Tình người trao, tôi mang gieo vào lòng,
Còn tình tôi, người mang gieo vào sông.
Cho ngày buồn, tôi làm vần thơ buồn;
Cho môi xinh, người cười đêm tân hôn.

Lời thề xưa, sao ai đành tìm đòi?
Mà giờ này, đôi người đi đôi nơi.
Rồi khi nào hai người chung đường về
Và khi nào đường đời không u mê?
(bài thơ này được sử dụng toàn vần bằng)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Xin lỗi...!
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Trang As)


Gió thổi mây bay đã đổi chiều,
Làm sao anh gửi được lời yêu?
Bên màu hoa thắm xinh tươi ấy,
Trăm suối nghìn đèo biết bấy nhiêu.

Hằng đêm lấp lánh ánh sao mơ,
Anh vẫn trông lên bằng đợi chờ...
Anh ngẩn nguyện trời sao sáng mãi,
Cho đời tươi thắm đẹp như mơ.

Anh ước người em như ánh sao,
Anh nhìn, anh ngắm mãi hanh hao,
Trong muôn tù tội, muôn hình phép,
Đừng vắng một lần là xiết bao.

Ngẫm nghĩ cung rèm xa cuối trời.
Lòng buồn lạnh lẽo biệt mù khơi...
Dường như cay mắt, mờ hay ảo?
Không thấy đường dài để đến nơi.

Một lời xin lỗi - em nghe không?!
Anh chỉ yêu em tự đáy lòng,
Bằng cả con tim không dục vọng,
Như ngàn nắng ấm giữa trời đông.

Gió thổi mây xanh đã đổi chiều,
Lời yêu anh giữ để tình trêu.
Bên làn bóng nắng đu đưa áo,
Là một khoảng trời đầy mộng kêu.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Mây gió
(tác giả: Nhạt Huyền)


Chiều chiều gió ghẹo vần mây biếc,
Hững hờ mây bay xót lại hương.
Mang tấm tương tư lạc nẽo đường,
Mơ màng gió thoảng nhẹ nhàng theo...

Núi cao dốc thẳm chồng chềnh leo,
Mây ghé lại thăm với chút khờ,
Tựa cảnh bồng lai tẳm suối mơ,
Tựa như khắn khít, như hài hoà.

Xuôi theo chiều gió trường mình ra,
Hờn dỗi làm sao gió vội vàng;
Giọt lệ thơm lừng với trái ngang,
Mơ màng gió thoảng nhẹ nhàng theo...
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Buồn...
(tác giả: Nhạt Huyền)


Buồn ở đâu ra buồn cứ tràn,
Mộng ở đâu ra mộng nảy ngang...
Người nào xa xăm tôi chưa biết
Mà sao bóng dáng cứ mơ màng?

Là thiên đàng chăng là thiên đàng?
Là địa phủ chăng là địa phủ?
Hình ảnh đôi nơi đôi ngã rẽ:
- Yêu kiều, thuần khiết lẫn đoan trang.

Nàng đâu rồi nàng, người tiên nữ?
Thấp thỏm lòng tôi reo hết chữ
Ngu, si, khờ, dại trực từng giờ
Len vào tâm trí đợi người mơ.

Một hơi thở nhạt người yêu hỡi,
Một ánh mắt đưa làm chới với,
Một lời chửi mắng ấm hồn tôi,
Đôi dòng bỏ ngõ đã yêu rồi!
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 10 trang (98 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối