Trang trong tổng số 10 trang (98 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Hoà nhau thôi
(tác giả: Nhạt Huyền)


Ai nơi đâu, tiếng thương mang giấu,
Lời viết ra mà xót cả lòng.
Ai biết đâu mai này thuận dòng,
Gặp nhau rồi phải nói sao đây?

Giọng chào hỏi lịch sự như mây,
Nhưng một lần là xong tất cả,
Những lúc sau thành ra sỏi đá.
Ai ngờ được để đoán điều lành.

Lòng so lòng vốn đã mong manh.
Sao lại nhẫm tình ai phía trước?
Có biết không đâu là huệ phước?
Có lườn được hậu quả sau lưng?

Không làm ác lại lấy tên hung.
Muốn cướp đồ mà bảo tế nhị.
Nghe nực cười, nghe thật nhục chí.
- Ai kia ơi, được mất hoà nhau!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Sự đời
(tác giả: Nhạt Huyền)


Ai kia "chay trường" ngày qua ngày,
Nhà trong chợ búa mới hay hay,
Rảnh rang niệm phật vài trăm trang,
Tốt của phóng sinh nghìn cá vàng,
Hữu lể lên chùa còn chấp điếu
Chấp hoài không đủ cho nên thiếu.
Vốn nhà giàu có biết bao nhiêu,
Mua bán mặn chay đều rất nhiều,
Hà tiện thành ra cần vị lạc,
Còn nền phước thiện che hung ác.

Nhà tôi không nghèo nhưng không giàu.
Tôi thích tự do, thích mọi màu,
Không ưa giang ác, không tu thiện,
Đường nào ngay thẳng thì chân tiến.
Đồng ruộng dân quê vốn tự nhiên,
Chẳng vẽ nhiều trò mất nét duyên,
Sáng ra nâng cuốc, tối về nhà,
Bữa cơm đạm bạc ấm tư gia.
Đầy rượu, đầy thơ, đầy bạn hiền,
Không cần bồ đề cũng thành tiên.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Vô duyên
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng người cho tôi quá giang xe lần đầu và cũng là lần cuối)

Lại nhớ về ngày tháng năm ấy,
Lòng chợt buồn như gần được thấy!

Không muốn nhớ hay chẳng được quên?
Việc hằng ngày, lại gần mơn trớn.
Ngại ra vào những lúc kề bên,
Biết nói gì, làm gì hỡi bạn?

Người sang đò trọn nghĩa đò đưa.
Kẻ quá giang xin nghĩa dọc đường.
Trăm tuổi nữa trong kí ức xưa
Vẫn gìn giữ một ngày bình thường.

Ai kia còn nhớ về ai kia?
Ngày có thắm hai bờ khoảng cách?
- Xa thật xa, mà gần thật là...
Ôi thời tiết trở nên minh bạch!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Cảnh ngộ
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Phạm Kim Cương)

Dòng máu trở nhạt với cách xa,
Hỏi tìm đâu ra tình đầm ấm?
Lạc vị những trước chưa thể ngấm,
Chờ nghìn năm sau có nồng nàn?

Em có nhớ ai gánh trái ngang?
Đêm ngày bệnh hoạn trong vô vọng;
Giúp người để nếm tàn tro nóng,
Ấm ức tha hương giải tuổi hờn.

Em ở phương nào có lạnh hơn?
Hoàn cảnh đổi thay do kiếp vận.
Đừng buồn, đừng giận, nên minh mẫn;
Tương lai sẽ sáng cùng đôi tay.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Thương nhớ
(tác giả: Nhạt Huyền)

Thu đến gợi về người cố hương
Màn đêm thêu dệt cảnh uyên ương...
Thương ai như đã mấy lần thương,
Xa vắng đôi nơi nhớ lạ thường!

Nhiều quãng đường dài nhiều vấn vương,
Không ai gỡ được mối tư tương.
Lẳng lặng buồn theo mỗi đoạn trường
Êm đềm trong gió ngỡ du dương...

Và tôi yêu dấu một mùa sương
Cho khoảng trời thơ đỡ lạc đường,
Vì hồn xa lắm ở tha phương
Chỉ gởi mộng về để nhớ thương.
15.00
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Tôi sẽ nói…!
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Quỳnh Đinh)

Muốn trao ai đôi dòng đầy tâm sự,
Nhìn sao gần mà lại xa thật xa…
Về thăm đồng với lúa ngát hương hoa
Trong ánh mắt mùa thơ vô bờ bến.

Quỳnh Đinh ơi! Lỡ mai tôi tìm đến
Trên vòng tròn của quả đất không gian,
Tôi sẽ nói một câu hơi dỗi hờn:
Hai chúng mình khi nào thành đôi bạn?
15.00
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Mộng mơ
(tác giả: Nhạt Huyền)

Đôi dòng chữ nhỏ chẳng yêu thương,
Người đọc vô tình lại vấn vương,
Vướng phải tơ hồng không cách gỡ,
Chỉ đành mong nhớ để môi hường.

"Dòng thời gian" đó giờ còn không?
Anh đã ngâm nga những vạn lần
Những lời ưu tư đầy trìu mến
Của người con gái ở thôn đông.

Quảng Ninh cảnh đẹp với người thơ,
Không thể ngăn lòng thôi mộng mơ;
Muốn thả hồn bay theo vợn gió,
Nào hay gió lại đứng làm ngơ.
15.00
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Êm đềm
(tác giả: Nhạt Huyền)


Một sân trường rợp bóng buổi chiều xưa
Khi hơi ấm tình yêu vừa trở dậy
Trong đôi mắt người thơ chưa kịp thấy
Những phút giây thắm thiết ở quanh mình
Để tháng ngày cứ vội vã lặng thinh
Trôi đi mãi chẳng khi nào về lại
Tiếng nói khẽ nhưng đong đầy ân ái
Ánh mắt buồn như sợi chỉ đồng tâm
Gởi nhớ thương vào những mối lặng thầm
Chưa bày tỏ vì còn nhiều vấp ngã
Trên từng bước đường đời đầy xa lạ.

Quay về rồi với ruộng lúa vẫn xanh
Nhưng yêu thương đã lạc mất êm lành
Trong gió sớm bờ vai cần nương tựa
Xa thật rồi, quay về không kịp nữa!

Mái trường nào giờ héo hắt bóng cây
Trông đìu hiu hơn phố vắng mọi ngày
Không gặp được một bàn tay thuở nhỏ
Cho hồi ức thôi dài đi như sớ
Mãi nhớ về ngày ấy mới quen nhau
Đêm buông rèm khai giảng buổi học đầu
Mắt còn thẹn kề bên chưa dám ngắm
Trời se lạnh, cọ tay nhau sưởi ấm
Gió chuyển mùa tình cảm mới thân hơn
Và có khi lại giận lẫy, dỗi hờn
Cho đôi mắt long lanh như hạt ngọc
Cho môi đượm vẽ hồng nhan lúc khóc
Cho lòng nao kéo khoảng cách lại gần
Cho tự nhiên lê bước đến bạn thân
Rồi những buổi không còn lên lớp giảng
Nghe hơi thở có điều chi văng vắng
Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt dể thương
Nhớ không nguôi phút giận dỗi ở trường
Nhớ nhiều lắm nhưng dường như khác lối
Đành dệt mộng những lời thơ chưa nói
Trao cho nhau tâm sự tận đáy lòng.

Và êm đềm đứng lặng giữa hư không
Có sắc vị phai dần trong huyền ảo
Có bờ bến im lìm thôi huyên náo
Đang đợi chờ một ảo vọng xa xăm.
15.00
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Cô liêu
(tác giả: Nhạt Huyền)

Quảng Ninh! Quảng Ninh! thật đáng yêu.
Lại một lần tôi nhớ rất nhiều
Những nàng thơ - với mộng phiêu diêu
Hương sắc nồng say cả sớm chiều.

Tôi buộc lòng tôi với ngọn diều
Để người xa thấy mối tình tiêu:
Xin chút yêu đương, tí mĩ miều
Trong giờ phút rán gượng liêu xiêu.

Tôi hiếm đồng xu đâu dám nghêu,
Chỉ vơ gió thoảng ở quanh lều.
Có góc tường nao xanh tợ rêu
Nhìn tôi say lắm giống như trêu.

Ai đưa tôi thoát khỏi cô liêu,
Tôi gửi lại vần thơ diễm kiều
Từng bế o dệt rồi lại thêu.
Ai đưa tôi thoát khỏi cô liêu?
15.00
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

HẾT
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 10 trang (98 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] ›Trang sau »Trang cuối