Trang trong tổng số 10 trang (98 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Quẻ bói ma
(tác giả: Nhạt Huyền)


Lòng xuân nở rộ muôn ngàn hoa,
Khoe sắc với đời dáng thướt tha,
Mềm mại hơn tơ, hơn lụa gấm,
Xiêu lòng quân tử vời vời ra.

Đầu xuân còn thẹn nét yêu kiều,
Chưa dám gần ai theo mỗi chiều,
Lòng chợt nao nao như muốn nói...
Còn chân lấp vấp bước không đều.

Sợ người châm chọc nét văn khôi,
Lại sợ duyên tình lặng lẽ trôi,
Nợ kiếp ba sinh đành gửi quẻ
Gieo vào thực tại để giò theo.

Hương nồng rạo rực chốn thiền mây,
Lắc rắc xăm kêu trong rọ đầy,
Rơi xuống cung thềm một hạ hạ:
- Khói nào quá trớn làm mi cay!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Tự họa
(tác giả: Nhạt Huyền)


Người thơ thẩn, bút mực buồn so,
Muốn luận đàm mà ai chuyện trò;
Nghe một chút và ran một chút
Thơ trong người vớ những ngu ngơ.

Tôi điên xiết những lời huyền bí,
Mà ẩn sâu muôn ngàn sắc vị;
Còn họ đọc sao trăng, chẳng hiểu.
- Nên tình nào cũng đành cam chịu.

Gánh một nỗi, rồi thêm một nỗi,
Sầu đây sao - luận đàm trơ trọi.
Trắc nhiều quá, luật âm nhiều quá,
Xuất khẩu thơ, mơ màng lại họa.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Khờ dại
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Lan Nguyễn, "thơ phá cách")


Đứng lưng núi phía Nam
Nhìn mây mù xứ Bắc,
Chỉ thấy toàn hiu hắt,
Tôi vói vén, làm nhàm!

Thoát không khỏi lòng tham
Tôi đứng chờ, chờ mãi,
Cô đâu không thấy vậy?
Tôi trút gió phủ phàn.

Ôi! Nhớ thương! Nhớ quá!
Lòng tôi đong sỏi đá,
Còn cô đã đi đâu...
Than mầu trong êm ả!

Tôi đốt hết trời thơ,
Tôi nhốt muôn khờ dại,
Tôi quì, tôi vái lạy:
- Cô đừng có giống tôi!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Tình yêu
(tác giả: Nhạt Huyền)


Ánh trăng tơ lơ lửng ở tít xa,
Nhìn say đắm cho lòng hơi ấm lại.
Dài đăng đẳng năm canh tràn vụn dại,
Nhớ người mơ, viết lại đoạn đường dài...

Ngày hôm nay có đoán được ngày mai?
Còn tình ái là đồng tâm ràng buộc;
Người chao chuốt vẻ bề ngoài óng mượt
Để nhìn vào là vĩnh kết đồng tâm.

Không ngỏ lời là tình yêu âm thầm,
Trao lặng lẽ và say sưa lặng lẽ.
Tình biểu lộ mang nồng nàng, mạnh mẽ,
Nhưng vỡ rồi đau xót ngấm ruột gan.

Ngỡ đêm tàn, ngỡ gió mát kêu than.
Ai biết được chuyện ngày mai sẽ đến?
Lời nào gọi, lời nào mời yêu mến?
- Tự lúc nào nó đến, chẳng ai hay!
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Xuân đầu mùa
(tác giả: Nhạt Huyền)


Ai nhớ ai! Nhớ biết mấy mặn nồng
Nhớ lời chào, lời thỏ thẻ lâng lâng,
Nhớ nụ cười, nhớ ánh mắt phân vân,
Nhớ "sương mai" với mái tóc phiêu bồng...

Ai ghét ai! Để hờn dỗi chạnh lòng,
Để mong nhớ khi ôm trùm hiu hắt,
Để buồn tuổi cho đêm đen chợt nấc,
Để ưu sầu vấn vít mãi không nguôi...

Lòng hỏi lòng, buồn biết mấy người ơi!
Ngày hôm trước vội chi làm quá khứ,
Rồi tìm lại giữa vô vàng giấc ngủ.
Giấc mộng nào sẽ ấm lại, người ơi!

Xuân đầu mùa là mùa xuân rạng ngời.
Xuân đẹp nhất và trong xanh thuần khiết;
Lưu giữ mãi trong hồn thơ diễm tuyệt
Những vui buồn, những ngã rẽ tình si...
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Theo xuân cưới vợ
(tác giả: Nhạt Huyền)


Ngó cảnh đời rồi ngó cảnh bản thân,
Đường ngã bước hai mươi hai năm cũ,
Từng năm một cuốn đi như nước lũ,
Chẳng năm nào êm ấm được trên môi.

Xuân qua rồi, chờ vói vén đông thôi!
Người lắm của đi ngang tàng hóng hách,
Đưa mắt dõi mà lòng như tự trách
Đèn sách kia xơ xác tự đâu rồi.

Người nhẹ tiền, lời nói tựa mây trôi
Nhìn chẳng thấy người hăng say đưa đón;
Trời sắp lạnh, mua chăn màn túi mọn,
Gói ghém quà thành lể lúc tân hôn.

Người ta cười, ngày song hỉ lâm môn.
Còn tôi khóc - cố cười cho xong lể;
Nâng hiếu nghĩa quẳng vào dòng nước lũ,
Để thở dài với tháng vắn, "vườn son".
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Đời thi sĩ
(tác giả: Nhạt Huyền)


Đời thi sĩ chính là thu quét lá,
Dọn nét tàn và vẽ những nét hương,
Để con đường rộn rã mối tơ vương,
Và tận hưởng cung trời khoe sắc thắm.

Ngày huyền diệu dưới trời xanh thăm thẳm,
Đêm mộng tràn ngào ngạt với trăng sao.
Và yêu thương được sưởi ấm dạt dào
Trong ngọn lửa tuổi thơ vừa mới chớm.

Hãy nghĩ đến những mầm hoa non nõn,
Rồi quên đi cảnh lá úa điêu tàn.
Hãy nâng niu và o bế dịu dàng
Những khoảnh khắc của hồn nhiên tuổi trẻ.

Đời thi sĩ không bao giờ buồn tẻ,
Say với trăng và ngọt liệm hương thừa,
Thả tâm hồn rạo rực với gió đưa,
Mộng lưng mây và lãng mạng bốn mùa.
(Ngày 20-03-2012)
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Gặp gỡ
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Nguyễn Hà Vân)


Muôn dặm trùng xa gặp một người
Nhu mì, duyên dáng lẫn xinh tươi,
Cầm hoa hồng đỏ trên tay thắm,
Đứng đợi một ai, cô mỉm cười.

Cây cỏ hoà theo đôi mắt thanh,
Ánh nhìn rung động cả trời xanh.
Đôi mái nhà bên thêm lộng lẫy
Vì người nào đứng họa nên tranh.

Làm sao nói được lời yêu đương,
Gửi gấm tâm tư ở dọc đường?
Khi hồn nương tựa xa nghìn dặm,
Không kịp về đây nếm chút hương.
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Say sắc
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Nguyễn Hà Vân)


Người trong tranh tà áo bỗng lung lay
Hay là gió len vào trong khoé mắt.
Rượu chưa uống mà say say ngây ngất.
Cơ sắc nào đã xuyến mảnh hồn tương!

Sợi tơ buồn tìm nhớ nhớ thương thương.
Mây lơ lửng chờ mong tin gió đến.
Còn tôi nữa, có còn ai yêu mến
Hay bỏ tôi như giấc mộng dư thừa?

Nắng trôi đi, để lại những cơn mưa
Rên ầm ĩ suốt đêm dài đăng đẳng.
Tôi say sắc giữa muôn trùng cơn vắng.
Hỏi cơn nào làm chết lặng hồn tôi?
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nhạt Huyền

Tử sĩ
(tác giả: Nhạt Huyền)
(tặng Nguyễn Hà Vân)


Nghĩa đèn sách hơn mười năm cũ,
Mà giờ này ủ rũ ruột gan,
Trách cho duyên số phụ phàn,
Văn hay, chữ giỏi, lại than trước rèm;
Là quốc sắc, trăng đêm cũng úa,
Hoa cũng hờn vì chửa sánh vai,
Thân như giọt nước mảnh mai,
Trong xanh, thuần khiết, mấy ai được bằng.

Tôi đi mãi để lòng trôi mãi,
Chẳng về đây - tình ái dày vò,
Thương thay một mớ sách tro,
Đêm ngày vất vả, trăm lo, nghìn sầu.
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 10 trang (98 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ›Trang sau »Trang cuối