Đêm... Đêm cùng những áng mây lấp ló Sao thấy khó khi mây trôi ngang Trăng khuyết một nửa một nửa tan Mờ mịt không thấy tình ta tàn... Anh giờ đang cạnh chai nếp cái Nhớ về ngày tháng thuở còn si Em cười rạng rỡ khi bước đến Nhiều khi mỗi thế làm anh mê...
Ngạo nghễ... Năm tháng lặng thầm gửi gắm Khoe trọn đa sắc của mình cho em Như là người xưa hướng tới Luôn tìm thứ mới để đời thêm tươi Lục lọi toàn cõi thơ ca Nào ai tìm thấy được người như tôi Chắc bởi sức mạnh của người Quá khứ năm ấy khi còn kề bên Giờ đây một mình bên thềm Cặm cụi muốn viết, kể thêm nhiều điều Diệu Linh là người muốn thấy Mà sao anh thấy chỉ còn rượu ta
Người âm phủ... Chẳng son chẳng phấn chẳng cầu kì Phải lòng xao xuyến phải làm sao Xuân qua hạ đến lòng bồi hồi Diệu Linh em có còn nhớ tôi Cũng như Huy Cận anh thấy buồn Biết rằng quá khứ là thời gian Làm sao có thể quay lại được Thơ khọm như lão tuổi nằm côi.. Vì yêu em tốn nhiều chất xám Giờ anh chẳng biết phải làm sao Trong đêm thao thức như là sáo Đầu có mỗi em vậy là sao Toàn vè luyến láy đừng nghĩ xạo Thương nhớ nhớ thương nói thật lòng Với tay sau lưng anh gãi ngứa Nhớ đứa năm ấy... Có đẹp đâu!!
Chẳng qua chẳng tới chẳng đoái hoài Phải chăng là thế hoặc là không Xuân Diệu đã nói “Dại khờ” nếu.. Diệu Linh không thấy thì anh đau Cũng như là “Đây mùa thu tới” Biết đầu đất đấy nhưng mà thôi Làm sao biết được “Vì sao” ghé Thơ bé coi thôi anh cần gì Vì nơi anh ngấm “Những giọt lệ” Giờ muốn không tiếc thì sang thăm Trong chăn nằm đọc “Cơn bão tuyết” Đầu giống lật đật lắc không ngừng Toàn cõi không gian kẻ dại dột Thương tổn như thể “ngày em xa” Với lại không muốn hoài niệm mãi Nhớ là bé lớn đồ lớn theo...
Chẳng nhớ chẳng mê chẳng ngôn tình Phải thẳng phải cương phải thế không Xuân chê hạ nắng thu hoang tàn Diệu Linh có thấy hoàng hôn buông Cũng tới đèo ngang bóng xế tà Biết là khi ấy lòng nên buông Làm sao viết hết ra bây giờ Thơ sao chắt được trọn vấn vương Vì trong con tim thường ít nói Giờ phút cạnh bên cũng ít nhiều Trong đêm anh hay thường trao đổi Đầu này không rõ đổi với ai Toàn là những bài toán bắt lú Thương cú thương ong còn muốn nhiều Với diều đi ra ngoài sân bãi Nhớ lại bạn cũ còn sống không
Đời... Đời đời kiếp kiếp muôn trùng lối Người mà muốn thấy chẳng thể bên Đâu hay muốn trách mà chẳng đành Ai lại tiếc nuối chuyện tình riêng Có thứ không thấy nhưng lại chẳng Ngờ thứ không muốn nhưng lại về Chữ đau chẳng thể nuốt trôi mau Tình duyên lỡ phận trách đâu hề Một chờ hai đợi rồi ba trông Ngày chờ tháng đợi trồng gì đây Rồi một ngày cho đến gần năm Cũng không biết dừng đếm bao giờ Buông dứt bỏ quẳng chẳng thiết tha Tay tim lại thấy rung chẳng đành Thả vào mưa những lời chưa nói Trôi đến đâu mưa chẳng thấy hồi
Đời người mịt mù mây phủ kín Người nơi ngày cũ chẳng còn đây Đâu muốn như thế tự hỏi rằng Ai mà muốn nếm nhường phần ba Có còn hai ba tôi muốn giữ Ngờ vực đằng ấy thẩm lại đau Chữ đau mỗi lúc nghẹn thành tiếng Yêu thương đay nghiến đành không em Một đời một kiếp lỡ phận thôi Ngày chờ tháng đợi coi là quà Rồi mai đây mỗi người mỗi ngả Cũng chỉ có thể chúc rằng là Buông bỏ mọi quá khứ phiền lo Tay trắng rồi sẽ thành cơ đồ Thả vào thơ những điều mong muốn Trôi về ấy chúc người trăm năm
Đời... Đời mình như một bản nhạc buồn Người sầu người lắng chẳng hề ca Đâu thể trách người làm nhạc tấu Ai mà muốn biết đựng gì trong Có hay ta đều đang gặm nhấm Ngờ vực một lần cõi nhân sinh Chữ đầu đến cuối cuộc đời mình Tình mình tình ấy thấy nhoèn khi... Một bảng thông báo em đi rồi Ngày đêm dở nhoà cũng gần năm Cũng chẳng còn nghe trọn bài nhạc Buông lỏng cơ thể thả hồn bay Tay em giờ đã có người nắm Thả anh về cõi mộng thiên thanh Trôi dạt trong anh xanh xao lắm..
Đời không rõ đang lên hay xuống Người cầm gậy gỗ chỉ thấy ngưng Đâu thể nhớ được có bao phím Ai mà thấm được nỗi khổ công Có thấm chỉ thấm những thăng trầm Ngờ ngợ cảm thấy nhạc hợp vibe Chữ tình là tình thấm qua tai Tình mai hay mốt chốt là đau.. Một chai một điếu phần mỗi tối Ngày giờ quan trọng lắm đâu em Rồi sẽ thế nào khi trăn trở Cũng chẳng thay đổi lắm đâu tôi Buông bỏ vứt ném kỷ niệm cũ Tay trắng nóng lại dần ngay thôi Thả lời muốn nói vào trong phím Trôi về phía lạc kiếm tìm yên
Nhớ lại... Yêu em nhiều anh vẫn thường gắng Nhau mày khó chịu một lần không Một mình giờ đây chỉ tự vấn Thời gian rẽ đổi là tại sao Trách ai bây giờ anh lại vấn Nhau cùng gìn giữ sao lại không Một thời cùng nhau trong tay nắm Đời bỗng chuyển hướng. Lại lìa xa
Lỡ lầm anh coi là quá khứ Ngay tại giao điểm của tình ta Một chờ hai đợi rồi ba trông Đời này là thế tình không hồng Là tại anh vẫn tuổi lông bông Đắng hận xin nhận khi không nồng Cay chua mặn ngọt trong bể vị Ngang vì hồi ấy còn mải mê Trời mang em tới. Nhớ lại hề
Em cũng đã có một thời oán? Mãi mãi nơi đây phút mặn nồng? Đi đâu để thấy tình ta chấm? Rồi sẽ về đâu khi xa rời? Năm thì mười hoạ anh đang ngóng? Tháng ngày bên nhau vẫn còn bùng? Trôi về đây chỉ là ký ức Qua nơi anh nếu em thấy buồn?
Nhấm nháp ly rượu tình ta thắm Nháp coi đôi ta chưa từng gặp Nỗi nhớ chỉ là do rượu đắng Đau đớn tại vì uống nhiều thôi Nhìn lại quá khứ em từng chứ Mưa của anh không phải là em Rơi từng hạt từng hạt anh nhớ Mau chóng qua đi tình lỡ rồi
Khói thuốc đợi chờ Yêu thương hằn học thường xuyên cáu Cho tới bây giờ vẫn còn đau Đớn đau chết lặng mỗi khi nhớ Đau đớn vì đã, để tình tàn.. Hằn sâu trong nhau những mảnh vỡ Sâu tận bên trong những dại khờ Thịt da thể xác lẫn linh hồn Da thịt chạm gần làn khói bay.. Có những điếu thuốc cháy không ngừng Những vết thương tổn không thể xoa Vết đau dày xéo muốn không tồn Thương bạn lại phải nghe mình ca.. Còn lại gì đâu ngoài vết cứa Để lại làm chi ôi thật khờ Đời này sao lại yêu là đớn Ta mải đuổi bắt điều gì đây... Dày vò bao đêm không thể nhớ Vò nát cả bao ôi thật khờ Theo đuổi một người không còn nhớ Tháng dài như biển thấy mà thơ... Ôm ấp trong ta qua ngày tháng Ấp ôm giữ lại bóng nàng thơ Cuộc tình theo đuổi như thể bóng Tình này lỡ phận chóng chàng mơ.. Cuộc tình này sẽ thành dĩ vãng Tình này sẽ cùng làn khói tan Buồn đau anh sẽ không còn nữa Vì trong thân tâm hứng nhiều rồi.. Ngày giờ vẫn còn bên vị đắng Ấy là vì muốn lòng được yên Người đâu muốn cạnh khi mình trắng Đi về nơi khác kiếm tìm uyên Quên em tôi đã quên thật rồi Năm tháng xoà nhoà đã được tan Tháng ngày nay đã không còn nữa Yêu cầu tha thiết tình ta tàn Gần lại quá khứ chỉ nhớ về Bên cạnh rượu đắng sầu vì đau Rồi cùng làm bạn với thuốc lá Xa em được rồi cả hoa ca.. Có những lúc chỉ biết chìm đắm Lúc ấy nhớ lại thực tòng tâm Anh không thấy ánh sáng ngời nữa Ngồi chỉ biết ngồi rồi chìm sâu Một ngày trôi rồi đến ngần ấy Mình anh cứ vậy làm quen côi Đợi em anh đã đợi mỗi tối Em cũng đâu thấy vì đơn côi Đợi nhưng không đổi nên rất khó Người có còn nhớ thì tôi xin Chẳng thể nhớ đã lỡ những gì Về lại quá khứ một lần thôi Quên em tôi lỡ quên mình từng Câu từ chững chạc trông làm sao Thề rằng nếu nói sẽ cảm lắm Bỏ những thói xấu tôi đã bỏ Đây cũng là cách thể hiện ra Tình đã tàn thôi không còn nói Ta vẫn còn sót gì đây na Còn biết phải làm gì nữa nhỉ Đang thấy chóng mặt vì muốn thay Dở lại vết mực còn in dấu Dang dở giữa chừng vì biết đâu Giữa không gian vắng lặng nhìn ngắm Bóng đèn xoáy chậm cùng thời gian Tối muộn nào có ai đến nói Ngồi lặng đây mãi để làm gì Đây đó tháng ngày vẫn như thế Buồn vì như thế trách đâu hề Khói thuốc giờ cảm thấy cũng nhạt Thuốc đắng như tình. Đều dần tan.. Giữa vô vàn những vòng tròn xoáy Những thứ tưởng chừng quá đơn sơ Nỗi niềm cứ thấy dần chất đống Đau nhói mỗi lần lật dở ra Vẫn còn cảm thấy bản thân yếu Đang thấy còn phải kiếm tìm thêm Dở ra cuốn sách còn tâm đắc Dang rộng cố gắng mở lòng hơn.. Ngàn năm trở lại vẫn như thế Kêu than oán trách chẳng lạ tai Than thân trách phận lấy làm lệ Trong cõi vô thường cười vào đâu Hồn lang bạt mong người yên giấc Còn tạo điều kiện được thăm nom Xót xa bến bờ bến bãi trồi Xa dần thêm chút chờ ngày buôn.. Vì đâu dáng lưng còng võng tôm Nụ hoa héo úa như bí bầu Hôn màu tóc trắng có được không Giờ muốn quay lại phải thế nào Đâu thể lấy lại liệu có đúng Còn nhớ cháu chứ nếu tiến xa Thiết nghĩ người vẫn dõi theo mà Tha hương cầu khẩn có gì đâu.. Khói gỗ thấy nhiều hơn là lửa Thuốc thang chẳng có vì nơi xa Trắng xoá vùng trời trong lạnh giá Ly vang chẳng có thấy nhớ nhà Cà phê mỗi sáng kèm gì đấy Phê pha la cà các quán quen Càng thấy nuối tiếc thời gian cũ Đắng nghẹn phũ phàng món vừa ăn Khi nao ngày ấy mới trở lại Thấm thía đớn đau nặng giãi bày Ngón tay thô ráp dễ bị nẻ Tay li ti máu căng quá rồi Và thấy chẳng còn cách kìm hãm Thấy bông không có đành nhét mồm Trưởng thành mà lại không nhận thức Thành thật nhớ lại rằng đã sai... Tim mệt rã rời mỗi lần ngóng Chơi bời lêu lổng đếm vạn niên Vơi dần mỗi lúc thấy dần tiến Theo về công việc của thường niên Thời thế thế thời chơi không ngóng Gian nan gặp hạn gặp tổ công Gõ kẻng đến giờ là tỉnh dậy Nhịp đập thể dục ngày sang trang!! Vắng đi tình yêu quan trọng lắm? Em giờ thế nào nhớ làm sao? Giờ nước ấm thấy xa xỉ lắm Khiến da như lính năm bảy năm Thầm tạ bề trên đây là ảo Chết mất làm thân tự biết dừng Trong ấy nghĩ thôi thấy ớn rồi Ai lì đòn thì cứ tự nhiên thôi!! Yêu em không ngại đến mọi chốn Sao trời có đổi lòng không buông Đau đớn gì chứ mình anh nhận Giờ em chỉ việc ở bên anh Ta sẽ cùng đi tới biển vắng Lìa tay không rời ngắm hoàng hôn Nhau mày khó chịu anh không có Mỗi ngày một món làm cho em Đứa bé đầu lòng rồi thành nhóm Phương nào cũng được miễn người mê Trời cao biển rộng mình cùng ngắm Để sẽ có được tấm hình tươi Lại gần bên em hôn lên má Niềm vui vỡ oà chờ nhân ba Đau đớn giày xéo bỗng vỡ oà... Người nào đó đã lấy em đi Xa rời nhân thế anh lạnh gáy Khuất mọi ngóc ngách khiến lạnh tanh Rồi biết tìm đâu phải lùng dấu Ta thề thiên địa quyết gặp nhau Vẫn phải bình lặng tạo nguyên lý Mong mỏi cái gì vị tà ma Chờ đợi đợi chờ trong đêm tối Chờ đợi vẫn thế lùng không ra Gì đâu tiền nhỏ biến thành lớn Đây đó rải phiếu tạo điều tra Người đang nghĩ gì thấy nhớ gì Xưa nhớ từng ngẫm về tâm lý Tình tài hận thù từng đến đâu? Ta biết làm gì à mà nhớ Vỡ nát thể xác trông nhìn sao Tan tình tính tang nhịp tim đập!! Có ông gà trống trên ghe thuyền Những lần ngẩng đầu hiếm lắm ai Chiều chiều làm bữa cho con cái Nhớ lại đôi mắt thấm đẫm buồn Nhớ ai mà buồn vậy ông lão Ai mà biết được điều đã qua Thật lòng mà nói trông vẫn khoẻ Nhiều râu nên khọm chứ nhìn trai... Mong rằng ông lão chia sẻ chút Rằng đời sống trọn chứ đừng đau Ta cũng chẳng rõ chuyện đằng ấy Còn nếu có dịp cùng sẻ chia Tìm trong nhà nhớ còn nếp cái Đến lại nhà lão chuyện được không Với lại có tuổi không nên thế Nhau cùng... Lão chỉ “bà nên câm” Tìm một người khác tôi không thể Đâu muốn vì nghĩ người vẫn kề Tình tôi vẫn trọn tình phu thê Yêu ai làm gì còn con cái Ngày cứ chậm chậm như vậy thôi Đã không còn chuyện tình trai gái Cách trở chỉ chờ ngày lìa xa Xa rời nhưng sẽ.. Lại gần người!! Khói thuốc phủ trắng hắn nhớ lại Thuốc tàn người xa còn mình ta Phủ quanh mộ nàng đã làm đấy Trong tôi vẫn nhớ ngày chúng mình Tôi xin lỗi vì đã không thể Vẫn vậy cắn rứt chẳng thể nguôi Đợi tôi ngày nắng em yêu nhé Chờ nắng mang đi.. Ta lại kề!!
Duyên mình từng.. Nhớ những lần vô tình gặp mặt Ngày nào cũng là ngày ngạc nhiên.. Thuở mà, ngày đầu bước đến lớp Xưa nhớ, khá lạ chẳng thấy vui Bỗng ngày mà em lại bước tới Gặp mặt vui vẻ với cả tôi Được nhớ được mong được gặp gỡ Nàng là bắt đầu chuỗi ngày sau...
Người bạn một thuở nghịch hơn quỷ Con trai thấy cũng phải lắc đầu Gái đứa đành hanh chuyên bắt nạt Ngây ngô gì đâu đồ lắm mồm.. Ngô nghê hồi đó thích châm chọc Thành ra thế nào lại thích luôn Nỗi khổ của tôi là như thế Nhớ lại biết vậy tránh đùa em..
Tương lai biết vậy tôi đã tránh Tư tương tương tư thấy mệt nhoài.. Dịu dàng giản dị khi em lớn Dàng dênh tối ngày thấy mệt thân Thanh xuân chẳng nhẽ cứ vương vấn Xuân thì sắp tàn lấy chồng đi Bỡ ngỡ gì không đầu ba rồi Ngỡ ngàng gì không khi đọc thơ!!
Mắt môi hình bóng cả nụ cười Ngọc thuỷ trắng mướt tựa nàng da Ngại ngần tối ngày luôn lo lắng Ngùng ngoằng như lúc gặp cá to.. Hương hoa đáp trả ngày’s gặp’s gỡ’s Tình tôi chỉ biết dành kể ra Gió gửi giúp tôi chút tin nhé Bay về nơi ấy lời cảm ơn!!
Nhớ là ngày xưa, thích chọc ngoáy Bóng hình hai đứa chạy dưới sân Liễu già da sạm chắc phải nắng Lan trắng toả nồng chắc phải em Đưa về đâu đây, miền ký ức Trăng vẽ mộng tình, thuở đầu tiên Đoạn nào chắp nối, được chuyện này? Đình nào đến đợi, mới đúng đây?
Duyên mình từng.. Nhớ nhiều đến mức tâm mang bệnh Mắt trợn như cú để lùng sâu Giăng kín quá khứ như nhền nhện Tơ tình nếu đẹp ném vào thơ Cho ai đến đâu đều đã thấy Vây cá thấy sắc, làm lẩu ngon Trong trắng tinh khôi là phù phiếm Tình này kiếm lại vì vấn vương
Tôi không đùa đâu nói thật đấy Yêu đương hồi ấy chưa biết gì Nàng!! Muốn hỏi sao nắm tay đấy Đem trọn đi hết lần đầu tiên Tâm can này như đang cắn dứt Tư tình biết thế mình hôn luôn Hỏi rằng lúc ấy sẽ thế nào Nàng ơi gặp lại mình được không!!
Tơ như bò tơ ở quán đá Duyên thẹn e dè ngày gặp nhau Đã gần 30 vẫn giữ môi này Đủ để mời ấy tiến gần không Đan Lê bảo trai tốt phải diễn Tình nhiều bước ngoặc không như đầu Hay là vẫn thế nên phấn đấu Chưa biết mai sau thế nào đâu!!
Bức hình về sau có cùng khung Thư đám cưới sau có in cùng Tình duyên cách trở thấy lắm lối Anh cũng không biết điều sảy ra Gửi thư chỉ biết gửi như vậy Em đâu thể biết tình thế nào Nhận ra đã vượt hai trăm lá Chưa ngờ có ngày lại làm thơ..
Anh và em từ hai người lạ Gửi chuyện với nhau qua dòng tin Hết rồi những tối trong đêm hè Tâm tình không có chỉ hỏi han Tư tình khi lớn anh mới thấu Vào ngày năm mới sang nhà thăm Trang giấy trắng nên anh lùi lại Giấy thư vì thế nhiều như trên...
Duyên mình từng.. Em là bức hoạ mang kiệt tác Có gì tôi lấy được không em Hỏi mẹ hỏi cha con xin giá Thì chợt giật mình rằng quá cao Anh chỉ biết dụi mắt lúc ấy... Vội đếm chắc phải gần đầu năm Xin hỏi bao năm sao vẫn thế Thưa lại trả lời được không em!!
Anh nhớ gì đâu tính thích đùa Yêu gì đâu cô lùn đáng yêu Em biết rằng chân em rất ngắn Nó giờ chắc đến đầu gối anh Nhiều khi không muốn tự cao đâu Như vậy khi đọc em mới cười Thế là lại lộ hàm răng xinh Đấy bởi vì còn muốn hô hô
Anh yêu em nó nhiều thế đấy Là yêu nên thế đừng cáu nha Một người nơi đây đứng mỏi gối Chàng mặc da mỏng kệ mụn con Nhạc như núi non kệ nắng nóng Sĩ người đô con khoe thân hình Si gì chỉ muốn si rõ luôn Tình hình như nắng khá là oi
Em cầm điện thoại khoe dáng mình Là tại thiếu nữ nên thừa nam Cô hóp hết cỡ ngồi thẳng đứng Gái nào như thế hả nàng thơ Tựa như chiến thần chuẩn bị đấu Như đang sẵn sàng chờ đập nhau Sương xa núi đồi thấy lạnh lẽo Mai này lấy về có mà nheo
Nắng chiếu mông lung không thấy gì... Chiếu sáng mà thấy không hiện cơ Em ăn gì mà bụng mỡ thế Thêm gì nữa đây cứ từ từ Đôi ba quấn chiếu thấy dựng điếu Phần đấy chắc phải quấn chiếu thôi Lung tung gì đâu đừng nghĩ thế Linh ơi đấy là vì vần đôi