Trang trong tổng số 29 trang (290 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Poet Hansy

15
VỜI VỢI TÌNH XA

Buồn chi mà thả vần thơ
Gieo câu lục bát thẫn thờ vì ai
Để con mắt biếc u hoài
Bến xuân tấu khúc thiên thai chờ người

Đêm nghe cả tiếng trăng rơi
Sầu trong tĩnh mịch nhẹ lời thở than
Sương giăng kín nẻo bên ngàn
Ngõ hồn xa thẳm níu quàng sợi tương

Loan_ngayxua
*******************
*
Khi yêu thương rồi mấy ai mà chịu được cảnh xa rời người yêu, dẫu chỉ là gang tấc, dẫu chỉ là một thoáng, một chiều? Ông trời cũng rất đa đoan, bị mất tình đau khổ đã đành, mà ngay khi tình còn đang nồng cháy, thăng hoa ngút ngàn cũng không phải lúc nào ta cũng được mê man đắm chìm trong biển trời hạnh phúc. Đó cũng là khi VỜI VỢI TÌNH XA mà tác giả Loan_ngayxua đã buông phím tơ lòng gảy lên điệu buồn man mác gởi về người tinh đang thăm thẳm mù khơi…

Buồn chi mà thả vần thơ
Gieo câu lục bát thẫn thờ vì ai

Âm điệu dặt dìu luyến láy của những dòng lục bát trữ tình khiến hồn ai càng chùng thấp xuống trong một không gian xa vắng, cô đơn và tẻ lạnh, với ánh mắt vô hồn, trắng đục dõi nhìn mà chẳng thấy được gì…

Để con mắt biếc u hoài
Bến xuân tấu khúc thiên thai chờ người

Dẫu tê tái cõi lòng trong mỏi mòn chờ đợi, dẫu vành mi nặng trĩu u hoài của canh trường gối lẻ chăn đơn, nhưng lòng xuân của kỷ niệm hẹn hò, hương lửa ngày nao vẫn chập chờn trong ký ức tình yêu, bật ra những tình khúc mượt mà, sôi bỏng của vũ khúc nghê thường trong trường đoạn thiên thai…

Nhưng rồi thực tại não nùng quá lớn đã kéo về khiến lòng tỉnh thức giữa bẽ bàng của chia biệt:

Đêm nghe cả tiếng trăng rơi

Niềm đau lặng lẽ, trong ngần, xuyên suốt giữa tĩnh mịch của đêm trường hoang hoải khiến hồn vang vang như nghe được cả sự đánh nhịp của tiếng trăng rơi! Sự chết lặng của tâm hồn khi đối diện với nát tan kỳ vọng trùng phùng giữa bao la mịt mùng đen tối thật là khoắc khoải, bi thương và đáng sợ biết bao!

Nhưng dẫu là thế cũng không hề oán trách người đã ra đi quên bờ bến hẹn, chỉ bó gối than thầm trong đêm trường cô tịch, tủi phận của riêng mình không được vuông tròn trong ước nguyện trầu cau.

Sầu trong tĩnh mịch nhẹ lời thở than

Và dù sương đời có che kín nẻo về khiến người đi lạc lối tào khang, vẫn gởi đến người khúc tương tư thắm đẫm môi tình mà hôm nào đã hạnh ngộ trong vườn thượng uyển của tình yêu, với ước mơ nối liền hai bờ THUỶ–CHUNG đầy keo sơn, gắn bó…

Sương giăng kín nẻo bên ngàn
Ngõ hồn xa thẳm níu quàng sợi tương

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

16
ANH VỀ GIÓ THUẬN...

Anh buồn nước mắt nhoè rơi
Cầm tay thiệp cưới thưa lời với em
Từ nay cách biệt nỗi niềm
Cầu em may mắn êm đềm mai sau

Cúi đầu chẳng dám nhìn lâu
Ngày vui em cũng chúc cầu cho anh
Đoàn viên hạnh phúc an lành
Và quên em nhé như nhành lan khô

Đời em quen với sông hồ
Ngày vui đêm lại sóng xô quặn lòng
Mất nhiều mất cả ước mong
Còn chăng kỷ niệm trên dòng thơ hoang

Xưa em chẳng chút ngó ngàng
Vì anh sẽ khổ nếu màng đến em
Chỉ là một loé sao đêm
Ngàn sao vẫn sáng mà em đã tàn

Anh về gió thuận trời ban
Còn em trở gót lạnh tràn mắt hoen...

PHAN THÁI HÀ
*
Phụ nữ là bông hoa xinh đẹp nhất mà tạo hoá đã ưu ái ban tặng cho loài người. Không những thế, đó còn là một biểu tượng tuyệt vời cho sự dịu dàng, thanh khiết, vững bền và luôn làm giá đỡ cho mọi tâm hồn... Nhưng quả là, nếu bạn chưa thưởng thức đủ hết mọi ngóc ngách của cái ý tình tinh tế được diễn đạt trong những vần thơ tưởng chừng mộc mạc, đơn sơ ANH VỀ GIÓ THUẬN… của PHAN THÁI HÀ thì có lẽ vẫn chưa cảm nhận hết sự bao dung, lòng vị tha, nguồn can đảm, niềm thuỷ chung son sắt và nỗi hy sinh vô bờ bến… trong phẩm chất sáng ngời đức hạnh của người phụ nữ Việt Nam.

Anh buồn nước mắt nhoè rơi
Cầm tay thiệp cưới thưa lời với em

Khung cảnh bài thơ mở ra – dẫu người ngoài cuộc – không khỏi khiến ta chạnh lòng! Ai yêu nhau mà chẳng cố dày công xây đắp một hướng tình diễm ảo và mong muốn một kết thúc có hậu giữa tiếng mừng vui rôm rả của hai họ trong đại tiệc Trầu-Cau. Thế mà…, thế mà…

Từ nay cách biệt nỗi niềm
Cầu em may mắn êm đềm mai sau

Quả là sét đánh ngang tai!

Hẳn chàng trai đã đắn đo, ngần ngừ, suy nghĩ rất lâu trước khi đến gặp người yêu để trao thiệp cưới của chính mình với một người con gái… không phải là Em! Và hẳn chàng ta cũng chịu biết bao bầm dập tim gan khi phải cất lên những lời chúc tụng người xưa trong buổi biệt tình đầy nước mắt dẫu lòng không muốn thế.

Và khi họ vẫn còn muốn tìm đến nhau để nói lời từ biệt trước lúc đoạn tình thì rõ ràng định mệnh đã trớ trêu bày ra cảnh rẽ thuý chia uyên dẫu cho hai con tim kia vẫn còn nóng bỏng những nhịp đập hối hả của nguồn yêu và có thể họ sẽ mãi hoài nhung nhớ, thổn thức về nhau khi hôm nào gió trời chao trở...

Đau đớn thay cho cả hai trong tình cảnh éo le này!

Ngày vui em cũng chúc cầu cho anh
Đoàn viên hạnh phúc an lành

Thật ngạc nhiên khi phải đón nhận “thiệp hồng báo tin” của “chàng xưa” mà người con gái vẫn còn có thể thốt lên những lời chúc phước rạch ròi, trực diện với người yêu cũ đã đang cùng một “tình địch” nào đó đoạt chiếm thô bạo cái hạnh phúc – cứ ngỡ như đã mặc định cho riêng mình tự rất lâu rồi…

Nhưng không, đó chỉ là sự phản xạ vô hồn của một tâm trạng xơ cứng, tê dại đang choáng váng trong tiếng sét ngang tai của khúc tình phụ! Nàng nói như kẻ mộng du đang bơ vơ, lạc lõng và nhầm đường giữa khung trời ảo ảnh mù tăm…

Bạn thấy không?

Cúi đầu chẳng dám nhìn lâu

Chẳng dám và chẳng thể nhìn lâu khi phải đón nhận hung tin từ chính miệng người tình cũ. Bởi chỉ cần thoáng ngước lên thì e là không còn ngăn được dòng lệ tủi hờn, dỗi giận… đang ứa mọng ngấp nghé giữa rèm lụa vành mi. Và nếu thế, e là ta sẽ ngã xoài vào lòng chàng mất!

Cũng chẳng giải quyết được gì mà chỉ làm bận lòng thêm cho hai đứa. Nhất là cho Anh. Hãy để người được thanh thản về vui với dâu mới trong pháo hồng, rượu đỏ khi tưởng nhầm ta vẫn mạnh mẽ bước qua bối cảnh tái tê này.

Rồi cả chàng và nàng đều chúc nhau những điều không thật. Đó là phản ánh sự hoảng loạn sâu xa trong tâm hồn của hai kẻ yêu nhau khi đứng giữa bờ hoang hoải của chiều tan lỡ mà đuối mắt bất lực trước định mệnh đã an bài.

Và quên em nhé như nhành lan khô

Có lẽ chàng trai sẽ quên khi đường tình xưa đà vợi vời chia lối, bởi bên chàng còn có vợ đẹp con xinh, công danh, sự nghiệp… Mấy khi bướm trở lại tìm hoa khi đã bị trói vào cái vòng lẩn quẩn, lằng nhằng của ngõ hẹp gia đình!

Nhưng ai đó có thể “dặn quên mà bảo nhớ”, bởi sao không dặn quên như quên bẵng đi kiểu một làn gió mơ hồ thoảng qua rồi mất hút giữa khung trời vô hình, vô định mà vẫn nhủ hãy lưu lòng hình ảnh “nhánh lan khô”?

Cầu em may mắn êm đềm mai sau

May mắn, êm đềm nào nữa người ơi khi cái hạnh phúc mà ta hằng tơ tưởng đã ngỡ ngàng vuột khỏi tầm tay trong một chiều thảm thê ly biệt. Người là cả cuộc đời ta. Mất người rồi ta như diều mất gió, bồng bềnh đâu nữa giữa khung trời bão tố của đường duyên.
……….
Thế rồi chàng trai ra đi, có lẽ sẽ nhủ thầm dù sao đoạn kết cuộc tình cũng không đền nỗi làm tổn thương trái tim nàng nhiều quá (vì nàng vẫn còn đủ sức chúc phước cho vợ chồng mình mà!). Nhưng nào ai biết sự tuyệt vọng đang tan chảy trong lòng của người con gái khi mất đi người tình nào có khác gì mất cả cuộc đời mình.

Ngày vui đêm lại sóng xô quặn lòng

Rồi lại choàng thức giấc giữa đêm trường giá lạnh đơn côi, mò mẫm lại quãng đường tình xưa cũ, mà giờ đây bạc nhạc, hoang tàn…

Còn chăng kỷ niệm trên dòng thơ hoang

Dẫu chàng đã thất hứa lời hẹn hò thề thốt trăm năm nàng vẫn bao dung thứ tha lỗi lầm quá lớn của người xưa với lới chúc phước tận đáy lòng.

Anh về gió thuận trời ban

Và rồi thu mình lại như “con sâu làm tổ trong trái vải cô đơn”, cam chịu theo sự an bài của số phận, không trách móc, hận thù chi cả…

Còn em trở gót lạnh tràn mắt hoen...
……………
Thơ Phan Thái Hà thường mộc mạc, đơn sơ, nhẹ nhàng trong từng cung bậc, nhưng không vì thế mà thiếu đi sự tinh tế, sâu xa và lắng đọng của tình người. Những ngôn từ thi ca được lựa chọn khá cẩn trọng và gia công nhiều trau chuốt, chứng tỏ một sự làm việc nghiêm túc khi sử dụng từ ngữ vào thơ…

Khi có những gợn sóng làm chênh chao tâm hồn, bạn hãy đọc những vần thơ của tác giả này và hy vọng sẽ kiếm tìm được sự bằng an trong đó…

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

17
BẢN TÌNH CA CHO EM

Bản tình ca anh viết tặng riêng em
Có ánh bình minh êm đềm tha thiết
Màu thu phai chiều nao mình tiễn biệt
Đọng trong tim em viết lại thành thơ

Trái tim yêu nên bỗng hoá dại khờ
Đếm thời gian đợi chờ nhiều năm tháng
Hoàng hôn buông khung trời thêm tĩnh lặng
Em giấu mình sâu lắng cõi hồn mơ

Dẫu vô vọng em vẫn cứ đợi chờ
Phép nhiệm màu sẽ cho mình như mộng
Ngước mắt nhìn lên bầu trời cao rộng
Chẳng còn buồn một bóng nghĩ về ai

Bởi niềm mơ theo suốt quãng đường dài
Luôn nhịp bước làm sao mình tả xiết
Chỉ yêu thôi, mọi điều không cần biết
Em tự mình huyễn hoặc với lòng em

Minh Hien
-----------
*
Gia tài của một cuộc tình chính là kỷ niệm, mà kỷ vật đắt giá nhất lại là những bản tình ca. Đó là những đan dệt nên linh hồn của một trường ca tình cảm vỹ đại giữa hai tâm hồn đang giao thoa trong mọi ngõ ngách của biển tình. Mỗi cuộc tình, mỗi cặp đôi yêu nhau có rất nhiều bản tình ca trao gởi về nhau mang màu sắc khác nhau rất đặc trưng của riêng họ. Thế thì trong cuộc tình của mình, nàng thơ MINH HIỀN đã nhận được bản tình ca “đặc sản” như nào của “chàng” qua giai điệu BẢN TÌNH CA CHO EM?

Bản tình ca anh viết tặng riêng em
Có ánh bình minh êm đềm tha thiết

Có lẽ trên đời này không gì xưa cũ sánh bằng trái đất bằng tình yêu. Nhưng thật lạ lùng, dẫu có ra đời từ thuở hồng hoang nhưng cho đến hôm nay – thậm chí đến tận tương lai xa mù của nhân loại – thì tình yêu vẫn y như người tình không tuổi: trẻ trung, háo hức, sinh động và… nhiệm mầu! Nhiệm mầu là bởi, khi yêu, tự nhiên đôi mắt và tâm hồn biến thành những nhà ảo thuật trứ danh và hoàn hảo nhất khi chiếu rọi vào thực tế cuộc sống.

Đọng trong tim em viết lại thành thơ

Thật vậy, khi nhận được một bản tình ca – dù bằng hình thức nào – của người yêu, thì tác động thật tự nhiên của nó khiến cho những gì “cảm” và “thấy” của người nhận đều biến hình một cách rất ảo diệu, làm bất ngờ ngay cả người trong cuộc. Nó lấp lánh ánh bình minh, nhưng không phải cái rực lửa của những tia nắng đầu ngày đang hừng hực toả ra sức nóng càng lúc càng cao, mà lại nồng nàn man mác một cách êm đềm, thiết tha đầy nũng nịu! Nó cũng có thể đúc kết tinh anh lại để biến thành những dòng thơ ngào ngọt ân tình! Và:

Màu thu phai chiều nao mình tiễn biệt
….
Trái tim yêu nên bỗng hoá dại khờ
Đếm thời gian đợi chờ nhiều năm tháng
Hoàng hôn buông khung trời thêm tĩnh lặng
Em giấu mình sâu lắng cõi hồn mơ

Lẽ tất nhiên tháng ngày của tình yêu có sáng cũng như chiều, đó là định luật tất yếu của vũ trụ này: Có bình minh tất sẽ đến hoàng hôn! Và cả những khoảng lặng rất khó diễn tả hết ý nghĩa đích thực của sinh mệnh một cuộc tình. Nhưng nhờ những bản tình ca – cũ cũng như mới – đã giúp cho vườn tình có được một bộ áo giáp thật vững chải khi cần chống cự lại những cuộc tấn công điên loạn của nghi ngờ và xa cách: Hai kẻ thù đặc biệt nguy hiểm của tình yêu.

Dẫu vô vọng em vẫn cứ đợi chờ
Phép nhiệm màu sẽ cho mình như mộng

Và thật kỳ lạ và nhiệm mầu, các bản tình ca của kỷ niệm vẫn tạo ra được những tia hy vọng – dẫu có thể rất nhỏ nhoi – khi mọi thứ dường như không còn gì để bấu víu và tin tưởng về một ngày mai tương phùng hạnh ngộ! Nếu ban đầu các bản tình ca đã làm nên các nhà ảo thuật kỳ tài có một không hai, thì cũng chẳng ngạc nhiên gì khi tin rằng, cũng với những kỷ vật sáng giá đó sẽ lại tiếp tục làm nên phép mầu khi tình yêu đang có nguy cơ đi vào ngõ cụt.

Ngước mắt nhìn lên bầu trời cao rộng
Chẳng còn buồn một bóng nghĩ về ai
………..
Bởi niềm mơ theo suốt quãng đường dài
Luôn nhịp bước làm sao mình tả xiết

Và quả đúng là nhiệm mầu khi nhờ những bản tình ca mà niềm hy vọng trở lại, lớn dần và xua đi bao nghi ngờ, xa cách đã hành hạ con tim si tình đang rướm máu...

Chỉ yêu thôi, mọi điều không cần biết
Em tự mình huyễn hoặc với lòng em

“Chỉ yêu thôi”, vâng, chỉ nên là thế khi chấp nhận bước vào vườn tình ở thế gian này. Sinh, lão, bệnh, tử. Đó là quy luật của mọi quy luật. Đừng nói với nhau: “Sẽ yêu mãi mãi”, vì không có gì là vĩnh cửu trong cuộc đời này – kể cả tình yêu. Mà nên nói: “Chỉ yêu thôi”, như một thái độ dứt khoát về sự “cho” không điều kiện trong lĩnh vực tình cảm yêu đương mà không cần ràng buộc đối tác bất cứ điều kiện nào – kể cả điều kiện rất công bằng là sau khi “cho” phải được “nhận” lại một cái gì đó tương xứng.

BẢN TÌNH CA CHO EM qua diễn ngôn của MINH HIEN, dẫu đơn sơ và mộc mạc, vẫn đủ sức đem lại cho chúng ta một suy nghĩ sâu xa về triết lý trong tình yêu. Đó là cảm thức thật sự của CHO và NHẬN trong một cuộc tình. Đừng bao giờ tính toán chi li mà có khi vô tình làm vẩn đục đi bầu không khí trong lành và thánh thiện của tình cảm yêu đương, bởi những khoảnh khắc thăng hoa kỳ diệu không nhiều giữa hai người đang yêu nhau. Hãy cho đi rồi sẽ được nhận lại, dù ta chẳng bao giờ yêu cầu hay mong mỏi. Vì Luật Nhân Quả đã xác định sự thật muôn đời như thế kia mà!

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

18
VALENTINE

Em có anh trong ngày tươi đẹp nhất
Tim bồi hồi ngây ngất cõi hồn em
Nụ hôn trao, em xin nguyện mãi gìn
Dẫu cách trở trăm nghìn xa thăm thẳm.

Em bên anh tình sâu dài nghĩa mặn
Đã bao mùa Valentine trắng gửi trao em
Càng yêu thương hạnh phúc lại nồng thêm
Chuyện đôi mình hằng đêm vào cổ tích.

Em trao anh nồng nàn hương cỏ mật
Trái tim yêu chân thật mối tình em
Say sưa kể chuyện tình lúc nửa đêm
Lời yêu đương ngọt mềm muôn vạn kiếp.

Em cùng anh sẽ không còn bóng chiếc
Mùa xuân đầy lá biếc gửi người thương
Kéo không gian xáp lại nối hai phương
Nắng sẽ toả trên đường ai vẫn đợi.

Em yêu anh, tình đầu là tình cuối
Thuỷ chung lòng không đổi, nhé anh yêu
Quấn quyện vào nhau sớm sớm chiều chiều
Dẫu có chết không chia lìa được nữa...

Minh Hien
*
Đã từ lâu, gần như trên toàn thế giới, những người yêu nhau chọn riêng cho mình một ngày kỷ niệm Tình Yêu gọi là: Valentine’s Day hay Ngày Tình Nhân.

Nhưng thuộc tính của tình yêu là TRAO và NHẬN. Vì thế, dường như với chỉ một ngày Valentine Đỏ [14.2] ngọt ngào thì xem chừng vẫn chưa đủ với những con tim đang loạn nhịp yêu đương. Vậy nên, những người yêu nhau đã lấy thêm một ngày nữa, gọi là Valentine Trắng, lùi sau đúng một tháng, cốt để bày tỏ tình cảm sâu xa, nồng mặn của mình trước tấm lòng yêu thương vô bờ bến của người đã cất giữ hình bóng mình trong buồng tim luyến ái, đã thể hiện sự yêu thương nồng cháy bằng những lời nói, những món quá… trong ngày Valentine Đỏ.

Thông thường, Valentine – Đỏ hay Trắng – là dịp để tôn vinh tình yêu đôi lứa, để bày tỏ tình cảm giữa các cặp tình nhân bằng những cánh thiệp Valentine lộng lẫy, những bó hoa hồng thơm ngát, những hộp sô cô la đậm đà hương vị quyến rũ… Nhưng Nàng thơ MINH HIEN đã hồi tặng cho người mình yêu một món quà thật đặc biệt: Bài thơ VALENTINE TRẮNG!

Bài thơ như một tiếng lòng tha thiết, thay lời muốn nói, thể hiện rõ sự cảm tạ chân thành nhiều cung bậc về tất cả những gì đã nhận được từ người yêu trong quá khứ của cuộc tình nồng mặn, thể hiện rõ nét nhất là biết bao yêu thương chân tình mà người yêu đã dành riêng cho mình trong dịp lễ Valentine Đỏ vừa qua trong tháng trước. Ở đây, TRAO và NHẬN cứ qua lại tuần hoàn giữa hai người, nối tiếp nhau không bao giờ ngừng nghỉ, chẳng khác nào bản luân vũ con tim quấn quyện mãi không rời của những kẻ đang đắm chím trong hoan lạc yêu thương…

Em bên anh tình sâu dài nghĩa mặn
Đã bao mùa Valentine trắng gửi trao em

Nói như thế không có nghĩa trong những mùa Valentine Đỏ không trao gì cho nhau, bởi Valentine Trắng là sự hồi đáp về những gì nhận được trong Valentin Đỏ kia mà! Valentine Trắng có là để minh định thêm rằng, những mùa Vlentine Đỏ, Trắng xen kẻ lẫn nhau đã hình thành nên một lâu đài kỷ niệm vàng son của cổ tích tình yêu đôi lứa. Bởi không chỉ TRAO nhau ân tình trong ngày Valentine Đỏ mà còn được NHẬN lại chân tình, đà đượm trong ngày Valentine Trắng. Đó mới chính là chân lý của tình yêu: TRAO và NHẬN liên tục hoán chỗ cho nhau như một sự luân hồi bất tuyệt của triết lý nhân quả vậy!

Em có anh trong ngày tươi đẹp nhất
Tim bồi hồi ngây ngất cõi hồn em
Nụ hôn trao, em xin nguyện mãi gìn
Dẫu cách trở trăm nghìn xa thăm thẳm

Thông thường, người nam là nhân vật chủ động phát khởi những dấu hiệu và cử chỉ của tình yêu, tạo cảm giác đang TRAO tín hiệu xúc cảm về phía người tình. Người nữ, trong thực cảnh đó, xem như đang đón NHẬN và dẫn dắt xúc cảm tình yêu hoà lẫn vào trong trái tim mình. Nhưng đó không phải chỉ là sự tiếp xúc vật lý đơn thuần giữa hai cái hôn hay sự âu yếm qua lại, mà với phái nữ, những gì người yêu trao đến có khi động chạm đến tận cùng xúc cảm của họ, thậm chí thần thánh lên thành kỷ vật thiêng liêng sẽ bảo quản suốt đời dẫu có gặp bão táp mưa sa, gió giông vùi dập...

Có người ví dí dỏm rằng: Đàn ông như chiếc bếp ga, Phụ nữ như chiếc bàn là [ủi]. Xét về nhiều khía cạnh trong tương quan tính cách nam nữ thì quả có phần đúng như vậy. Nam giới như những người thợ săn, hùng hổ lao tìm và tìm mọi cách để chế ngự, chiếm đoạt con mồi bằng những hành vi sôi động, náo nhiệt và nhanh chóng nhất. Thật đáng mặt nam nhi! Tuy nhiên, sự đời cái gì cũng có hai mặt cả. Bạo phát thì bạo tàn. Nóng nhanh như chiếc bếp ga vừa bật lên nhưng cũng chóng nguội khi tắt công tắc. Còn chiếc bàn là xem ra việc khởi động có vẻ chậm chạp khi cần có độ nóng cần thiết, nhưng dẫu có rút phích cắm điện ra lâu rồi nhưng vẫn còn ủi được vô khối đồ đạc!

Vì vậy, đừng nhầm tưởng rằng họ chỉ biết đón nhận xúc cảm từ người yêu một cách có vẻ thụ động, mà chính do bản chất của nữ là thế: dịu dàng, đằm thắm nhưng đượm đà và thật bền lâu. Bởi sau khi đón nhận những xúc cảm yêu thương từ người tình trao cho, họ như nuốt trọn niềm yêu vào tận đáy lòng và phong kín trong góc riêng tư bé nhỏ như mật thất vậy. Những xúc cảm “để dành” đó luôn thì thầm trong tim họ và thôi thúc một sự hồi đáp xứng tầm.

Em trao anh nồng nàn hương cỏ mật
Trái tim yêu chân thật mối tình em
Say sưa kể chuyện tình lúc nửa đêm
Lời yêu đương ngọt mềm muôn vạn kiếp

Vẽ ra một không gian tình tự đầy mật ngọt của tương lai. Nghĩa là, từ mầm hạt của trái ngọt tình yêu người thương ươm tặng, nàng sẽ xây dựng nên một vườn địa đàng cho hai đứa thoả tình mong. Nếu người con trai với thiên chức tạo hoá ban cho là sự truyền giống, khiến cho họ hay “ngó ngang, liếc dọc” để tìm “con mồi” thì lạ lùng thay, bản chất nữ rất hiếm hoi mắc phải những tật xấu kiểu như vậy. Cũng không như người đàn ông hay “ham của lạ”, “đứng núi này trông núi nọ”, thậm chí bỡn cợt cùng tình yêu. Với phụ nữ, yêu ai là họ có vẻ rất nghiêm túc, cụ thể là bắt đầu vẽ ra ngôi nhà hạnh phúc của hôn nhân, với những toan tính gắn kết dài lâu với người mà trái tim họ đã mở cửa và trao trọn. Đó cũng là một trong vài lý do cốt yếu khiến người phụ nữ “đau” hơn khi tan vỡ cuộc tình.

Em cùng anh sẽ không còn bóng chiếc
Mùa xuân đầy lá biếc gửi người thương
Kéo không gian xáp lại nối hai phương
Nắng sẽ toả trên đường ai vẫn đợi

Tình yêu đem lại cho con người sự mơ mộng tuyệt vời nhất. Nhưng với người đàn ông, bên cạnh tình yêu còn có công danh và sự nghiệp nữa. Đôi khi, tình yêu còn có vẻ lép vế hơn so với những hoài bão – thậm chí có khi chỉ là công việc – mà một trang nam nhi đang theo đuổi. Bởi thế, trong tình yêu, nam giới có vẻ “tỉnh” hơn phụ nữ khá nhiều. Theo thống kê của những tổ chức uy tín thì, trong tình yêu, phụ nữ thường CHO nhiều hơn NHẬN, và dám “chết” cho tình yêu nhiều gấp đôi nam giới!

Và vì nhiều mơ mộng khi đắm chìm trong mật ngọt tình yêu nên họ thường thủ thỉ với người yêu mà cũng như tự nói với chính mình lời thề nguyền trăm năm gắn bó son sắt không bao giờ nhạt phai, cách biệt. Bởi làm sao xa nhau khi cả kiếp này đang cố thực hiện cho được lời ước hẹn cau trầu tự tiền kiếp xa xưa: Dẫu tái sinh vẫn là chồng vợ. Dẫu trái đất không còn thì giữa vũ trụ hư không này mình vẫn mãi có nhau…

Em yêu anh, tình đầu là tình cuối
Thuỷ chung lòng không đổi, nhé anh yêu
Quấn quyện vào nhau sớm sớm chiều chiều
Dẫu có chết không chia lìa được nữa...

Bài thơ Valentine Trắng, qua diễn cảm của Minh Hien, dẫu đơn sơ nhưng gói trọn một chân lý bất hủ của tình yêu: TRAO và NHẬN luôn tuần hoàn giữa hai con tim gắn bó. Là quà tặng cao quý và sang trọng nhất khi cần bộc lộ tình cảm giữa hai kẻ yêu nhau. Là vòng tròn bất tử mà Chủ thể và Khách thể luôn hoán chỗ cho nhau để thể hiện trọn vẹn tâm thế của người tình trong không gian vô hạn. Mọi hình thức khác của quà tặng trong Ngày Tình Nhân đều quy về ý nghĩa của mối chung cuộc đó.

Và, Valentine ơi, yêu biết mấy vô chừng!

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

19
EM CHỈ CÓ MÌNH ANH

Thế giới này em chỉ có mỗi anh
Sau anh sẽ không còn ai nữa cả
Và trước anh cũng chưa từng lơi lả
Bởi anh là tất cả cuộc đời em

Bài thơ này chỉ viết để mình em
Sợ làm tim yếu mềm thêm đau đớn
Tình yêu sâu mênh mông như biển lớn
Đau đáu nhìn một hướng mãi mà thôi

Em sinh ra chỉ biết có anh thôi
Và chết đi không còn ai nữa cả
Không nói được những lời yêu vội vã
Làm xót xa không chỉ mỗi riêng ai

Em vẫn đợi dù chẳng có ngày mai
Vầng trăng khuyết bao ngày không tròn vẹn
Hai miền xa chưa bao giờ hứa hẹn
Vẫn trao anh trọn vẹn mối tình đầu

Dẫu sau này mãi mãi phải xa nhau
Tim này chẳng thể yêu thêm lần nữa

Minh Hien
*************
*
Như trang giấy trắng ghi những dòng chữ đầu tiên hằn sâu nhiều kỷ niệm – mối tình đầu – dẫu bạc bàng mỏng mảnh như những sợi tơ trời trong làn sương thu huyễn ảo, mà sao cứ quấn quýt quyện lấy ta gần như trong suốt cuộc đời mình… Hãy cùng lắng nghe nhịp đập ngọt ngào của con tim đang thủ thỉ thì thầm về một trong vài hiếm hoi của dấu ấn trên con đường tình sử qua EM CHỈ CÓ MÌNH ANH mà Nàng thơ Minh Hiền, với một minh định xác quyết đầy sức nóng của lửa tình yêu…

Thế giới này em chỉ có mỗi anh
Sau anh sẽ không còn ai nữa cả

Dẫu biết rằng, nghiệt ngã của cuộc đời lắm khi không cho ta được vuông tròn ước nguyện, nhưng đã yêu rồi, mấy ai không muốn dâng hiến tất cả những gì mình có – dẫu là quý báu đến mấy – cho người mà ta lắm khi còn xem quý và trọng hơn cả cuộc đời mình, bởi vì:

Và trước anh cũng chưa từng lơi lả
Bởi anh là tất cả cuộc đời em

Nhưng muôn đời, không có gì trong vũ trụ này là hoàn hảo và tuyệt đối cả. Những bóng mây xám xịt của lưỡi rắn hoang đường cõi thế thi thoảng làm u ám nẻo tình khiến cho hạt Nghi Ngờ nẩy mầm và xen lẫn vào giữa tình yêu để tách biệt hai trái tim đang hoà nhịp yêu thương. Định mệnh của con người là mong manh và đổ vỡ, luôn chực chờ xoá nhoà đi những giá trị cửu trường mà họ đã dày công xây dựng…

Dẫu thế người ơi, ta vẫn mãi nhủ thầm trong trái tim mình như một lời tuyên thệ vĩnh hằng với tình yêu.

Bài thơ này chỉ viết để mình em
Sợ làm tim yếu mềm thêm đau đớn
Tình yêu sâu mênh mông như biển lớn
Đau đáu nhìn một hướng mãi mà thôi

Và không chỉ có thế! Còn rất nhiều nguyên do trọng đại và nặng ký để ta có thể trút cạn mạch sống tình yêu của mình dâng hiến cho người tình mơ mà không hề gợn lên một tẹo đắn đo ngần ngại…

Em sinh ra chỉ biết có anh thôi
Và chết đi không còn ai nữa cả

Thật nao lòng khi uống cạn những dòng mật ngọt yêu thương chất ngất và mặn mòi đến vậy! Thế giới hàng tỷ người nhưng ta chỉ nhìn thấy có mỗi mình Người! Và khi đã đi vào cõi vĩnh hằng, nếu không được cùng người nắm tay tung tăng lên cõi thiên đường thì vĩnh viễn ta sẽ tự cầm tù linh hồn mình trong ngục tù cô độc cả ở phía thế giới bên kia!

Rồi thầm lặng gậm nhấm cái chao lòng dẫu bên trong tâm tưởng là biển cả dung nham của liên hoàn núi lửa.

Không nói được những lời yêu vội vã
Làm xót xa không chỉ mỗi riêng ai

Cứ những tưởng tình yêu lớn đến vậy sẽ bao trùm tất cả, người sẽ hiểu hết tấm lòng và mạch nhựa yêu thương của tim ta. Nhưng… – thật oái oăm cho cái chữ Nhưng nghiệt ngã của sóng đời – những quãng cách không gian, những trễ tràng của thời gian, những bóng đen lãng vãng của Satan… luôn rập rình giơ bàn tay lông lá bẩn thĩu muốn xoá tan viễn cảnh bồng lai hằng mơ tưởng…

Dẫu là thế thì ta vẫn hoài tự hứa với lòng:

Em vẫn đợi dù chẳng có ngày mai
Vầng trăng khuyết bao ngày không tròn vẹn
Hai miền xa chưa bao giờ hứa hẹn
Vẫn trao anh trọn vẹn mối tình đầu

Mà nào chỉ có vậy, người ơi…………….

Dẫu sau này mãi mãi phải xa nhau
Tim này chẳng thể yêu thêm lần nữa

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

20
THÀ NHƯ....!

Tự tình với tiếng mưa rơi
Giọt va phiến đá tan rồi còn đâu
Ta buồn khảy tiếng cung sầu
Đời vui chưa toả bể dâu tuyết quàng

Níu xuân, xuân lại lỡ làng
Vịn hoa, hoa lại rủ tàn tả tơi
Nhìn mưa rỉ giọng ru hời
Thà như ngả đổ qua đời giọt mưa....

Vần Thơ Bỏ Lại
********************
*
Mưa… Mưa… Mưa lại rơi!
Mưa rơi ngoài trời và mưa rền rĩ trong hồn những âm ba thiết thảm, nức nở, nghẹn ngào, vỡ vụn… Mưa dội vào lòng thi nhân VẦN THƠ BỎ LẠI bật ra những thanh âm rã rượi, tàn hoang – để cuối cùng lửng lơ trôi dạt trong niềm phiêu lưu vô định của một tâm hồn đầy chán chường, gãy rụm giữa xa xót muộn phiền của những tiếng THÀ NHƯ…!!! đầy não nùng, thê lương và nuối tiếc…

Tự tình với tiếng mưa rơi
Giọt va phiến đá tan rồi còn đâu

Thật là mỏng manh cho cuộc sống giữa cõi ta bà đầy nhọc nhằn và khổ luỵ này. Thấy rõ ràng đó mà chỉ trong chớp mắt đã tan biến vào cõi hư không, mất hút…

”Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, huống chi người đang não nề tâm sự mà cảnh mưa rơi xưa nay đâu thể nào vui! Và thế là cộng hưởng của hai cái buồn: TÌNH và CẢNH, đã đẩy não trạng tâm hồn lên chót vót của sơn đỉnh phù du.

Ta buồn khảy tiếng cung sầu
Đời vui chưa toả bể dâu tuyết quàng

Ngậm ngùi thương cho thân phận bọt bèo lỡ sinh nhầm thế kỷ, khiến mối u hoài cứ vương vấn, ray rứt mãi. Mà xưa nay đạo Phật đã tổng kết rồi: “Đời là bể khổ”. Và tiền bối thi ca cũng đã than vãn lâu rồi: “Vừa sinh ra thì đà khóc choé? Trần có vui sao chẳng cười khì” (Nguyễn Công Trứ).

Níu xuân, xuân lại lỡ làng
Vịn hoa, hoa lại rủ tàn tả tơi

Như một kẻ sinh bất phùng thời, như một vì sao băng luôn đem đến tai hoạ khi vừa chạm đến bất cứ thứ gì, cũng đã thử cố sức gượng vui cùng Xuân nhưng Xuân nào chịu đoái hoài mở cánh tình mơ, chạm đền hoa thì hoa tàn, nhuỵ rửa… Thật bẽ bàng khi mọi thứ đều lỡ làng khi lòng hướng đến. Rồi bơ vơ giữa dòng đời tối tăm, đen kịt, lạc cả hướng lòng, như một kẻ nhỡ tàu, một mình lặng đứng trên sân ga chiều cô đơn và hoang hoải, tự gặm nhấm nỗi xót xa, tê tái và bất hạnh khi tất cả đều vuột khỏi tầm tay một cách lạnh lùng, tàn nhẫn…

Nhìn mưa rỉ giọng ru hời
Thà như ngả đổ qua đời giọt mưa....

Dẫu vậy người ơi, xin hãy gắng nhóm lên một ánh lửa hy vọng về phía tương lại, để sống hoà hoãn nốt quãng đời còn lại vì đằng nào ta cũng trót được sinh ra giữa cõi đời này rồi, như Nguyễn Tất Nhiên trong Thà Như Giọt Mưa đã gởi gắm: “Có còn hơn không...”.

Vâng, hãy đốt lên – dù chỉ là một que diêm hy vọng – còn hơn cứ ngồi nguyền rủa mãi trong bóng tối khổ luỵ và nhọc nhắn!

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

21
CHO EM MỘT LẦN YÊU

Cho em về với đôi mắt người xưa
Cùng nghe gió mưa xốn xang bốn mùa qua phố
Nói với em tình yêu không là biển khổ
Dẫu cho dang dở cũng chẳng lỡ hẹn... chờ nhau.

Cho em thêm một lần để được đau
Ta gặp lại nhau trong muộn màng khuya tối
Để những đêm thèm hơi ấm cái ôm đến tội
Em lại được gối đầu, được tựa vào vai anh.

Cho em tự tình một khúc ngày xanh
Ngân nga ngọt lành bên chiếc dương cầm thuở cũ
Để tình yêu em không ngậm ngùi say ngủ
Réo rắt du dương như một bản nhạc buồn.

Cho em một lần bỏ mặc dòng lệ tuôn
Đừng tìm ngọn nguồn trong thẳm sâu nước mắt
Mỗi giọt rơi là một lần tim em se sắt
Lạnh tận đáy lòng, em lại nhớ ngày xưa.

Cho em một lần tìm về với ngày mưa
Bong bóng trưa hè, người đưa tay hứng
Mộng mơ sau này sẽ cùng nhau xây dựng...
Một ngôi nhà với mái ấm chở che.

Cho em một lần lại được lắng nghe
Tiếng yêu rụt rè anh trao chiều gió
Nếu bàn tay ta không vội vàng buông bỏ
Mộng ước bé nhỏ có lẽ đã thành.

Chúng ta bỏ lại ngày xanh...
quên nhau nhanh như chưa từng thương nhớ
Hay anh về đi, nói em nghe câu hẹn thề, nhắc nhở
Cho em trăn trở mà...
yêu thêm một lần.

Thạch Thảo
****************
*
Điệp khúc CHO EM… như chuỗi kinh cầu thê thiết của một linh hồn đang đoạ sa trong địa ngục tình si khẩn khoản van nài níu kéo một tình yêu dường như đà tắt lịm nhưng vẫn cố bướng đầu chưa chịu nhận chân ra cái thực tại bi thương của đoạn cuối khúc tình, để mãi hoài lời thơ THẠCH THẢO cứ van vỉ CHO EM MỘT LẦN YÊU như một đắng cay tuyệt vọng khôn cùng…

Cho em về với đôi mắt người xưa
Cùng nghe gió mưa xốn xang bốn mùa qua phố
Nói với em tình yêu không là biển khổ
Dẫu cho dang dở cũng chẳng lỡ hẹn... chờ nhau.

Cái đứt lìa quá ư đột ngột khiến người trong cuộc ngỡ ngàng sửng sốt, không tin vào cả tai mắt của mình. Mới hôm nào ước hẹn lên ngôi, tình cháy bỏng như ngàn sao thiên giới, mắt và môi hai người trao vội, vẫn mãi hoài mím chặt trong nhau… Nhưng giờ đây không cần là mật ngọt của tình yêu, dẫu trái đắng vẫn là mong ước, miễn là ta vẫn còn lại trong nhau

Cho em thêm một lần để được đau
Ta gặp lại nhau trong muộn màng khuya tối
Để những đêm thèm hơi ấm cái ôm đến tội
Em lại được gối đầu, được tựa vào vai anh.

Bởi đã trao người nguyên vẹn cái tinh khôi của giọt tình ngày hé nụ thì vĩnh viễn muôn đời trong tâm tưởng, nỗi hân hoan và niềm cam chịu đã là định mệnh của đời ta

Tôi chấp nhận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hoảng hốt những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thoả dạ yêu em
(Bùi Giáng)

Để kỷ niệm mãi hoài là mật ngọt, xoá nhoà đi giọt lệ thương đau, để nguồn xanh luôn rạng rỡ sắc màu, tan chảy cả trời thơ luyến ái… Hãy đánh thức phiên tình ca diệu vợi của hôm nào say vũ khúc tương tư

Cho em tự tình một khúc ngày xanh
Ngân nga ngọt lành bên chiếc dương cầm thuở cũ
Để tình yêu em không ngậm ngùi say ngủ
Réo rắt du dương như một bản nhạc buồn.

Cho em một lần bỏ mặc dòng lệ tuôn
Đừng tìm ngọn nguồn trong thẳm sâu nước mắt
Mỗi giọt rơi là một lần tim em se sắt
Lạnh tận đáy lòng, em lại nhớ ngày xưa.

Mọi hồi tưởng hãy biến thành hiện thực, ngó qua màn sương quá vãng mà như là hiển hiện trước mắt mình. Để môi cười mắt rạng yêu thương, cho nhung nhớ ngập tràn cung hạnh ngộ…

Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ
(Quang Dũng)

Mà sao đành buông bỏ cả thế người ơi khi cả một thế giới tình yêu mặn nồng và bao la đến vậy! Ta đã cùng nhau bao lần xây lâu đài tình ái, đã quyết thề tay trong tay đi đến khúc khải hoàn ca, mà sao giờ ngoảnh mặt quay lưng cho kỷ niệm thẹn thùng gương lược? Có phải vì định mệnh trái ngang hay bởi tình người dễ thay lòng đổi dạ, chập chờn hoài trong ảo ảnh mù xa, tham lam đứng núi này trông núi nọ, để dửng dưng lạnh lùng quay gót thản nhiên hát khúc tình phụ muôn thuở của lòng người?

Cho em một lần tìm về với ngày mưa
Bong bóng trưa hè, người đưa tay hứng
Mộng mơ sau này sẽ cùng nhau xây dựng...
Một ngôi nhà với mái ấm chở che.

Cho em một lần lại được lắng nghe
Tiếng yêu rụt rè anh trao chiều gió
Nếu bàn tay ta không vội vàng buông bỏ
Mộng ước bé nhỏ có lẽ đã thành.

Không! Chỉ có người là mê mải giữa huyễn hoặc đổi thay còn riêng ta vẫn sắt son gừng cay muối mặn, vẫn đợi chờ sau cơn mưa sẽ được thấy lại bảy sắc cầu vồng

Chúng ta bỏ lại ngày xanh...
quên nhau nhanh như chưa từng thương nhớ
Hay anh về đi, nói em nghe câu hẹn thề, nhắc nhở
Cho em trăn trở mà...
yêu thêm một lần.

Người à! Người có nghe chăng???

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

22
TRỞ VỀ

Em về phố chợ ngày xưa
Hai đầu quang gánh nắng mưa dãi dầu
Dáng tà in đáy sông sâu
Hát câu quan họ: Qua cầu gió bay.

Em về nhuộm tóc màu mây
Gió tung áo mới gói đầy nhớ nhung
Làn môi sót nếp thẹn thùng
Day màu chỉ, ngắm sương chùng bến xa.

Em về xem mướp vàng hoa
Cầu ao vãng cá, mây xa soi gần
Hàng hiên xanh ngát tầm xuân
Nhớ lời thơ cũ lòng buâng khuâng buồn.

Em về đổ lá mưa tuôn
Khói mây nhuộm bóng hoàng hôn tím chiều
Trăng hoài hát khúc cô liêu
Gửi vào sương khói lời yêu tím bầm.

Chia tay tưởng đã mấy lần
May rằng trước ngõ mùa xuân hãy còn!

CHI LAN
*********
*
Những điệp từ VỀ chênh chao giữa hai bờ nhớ thương của khung trời hồi tưởng như đưa võng giữa lòng người đang man mác trên quãng đường hồi cố dĩ vãng vàng son của tháng ngày mật ngọt ân tình khiến cuộc TRỞ VỀ của tác giả CHI LAN càng làm cho khung cảnh thêm đậm đà hương vị của một huyễn tình xa vắng…

Em về phố chợ ngày xưa
Hai đầu quang gánh nắng mưa dãi dầu

Dãi dầu giữa dòng đời xuôi ngược là thế nhưng dễ nào quên được “chợ tình” ngày nao vẫn mãi hoài bồng bềnh trong tiềm thức yêu thương vẫy gọi tìm về khung trời hoa mộng cũ, ở đó đẫm ngát dáng hình của một thuở nguyên sơ, luyến láy, chập chùng…

Dáng tà in đáy sông sâu
Hát câu quan họ: Qua cầu gió bay

Rồi lần giở lại những trang tình sử mà lâu nay bởi bộn bề “quang gánh” mà không kịp ngó ngàng. Cứ ngỡ rằng thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm mầu xoá nhoà dĩ vãng, chữa lành vết thương lòng… Nhưng không, những gì tiêu biểu còn sót lại sau một cuộc tình luôn ghi đậm dấu ấn trong hồn, chỉ cần thổi nhẹ lớp bụi thời gian là ngọn lửa yêu thương ngày nao sẽ bùng lên rực rỡ trong đám tro tàn dĩ vãng…

Em về nhuộm tóc màu mây
Gió tung áo mới gói đầy nhớ nhung
Làn môi sót nếp thẹn thùng
Day màu chỉ, ngắm sương chùng bến xa.

Có những thứ thật gần gũi, thân quen, giản đơn, hầu như không chút ý nghĩa nào… thậm chí ngày xưa bày ra rò rọ trong các cuộc hẹn hò mà ta chả bao giờ thèm đoái hoài ngó tới nhưng lạ lùng thay khi cuốn phim quá vãng chầm chậm quay về thì lại hiện lên mồn một ngay trước mắt ta… Chẳng biết để làm gì?!

Em về xem mướp vàng hoa
Cầu ao vãng cá, mây xa soi gần
Hàng hiên xanh ngát tầm xuân
Nhớ lời thơ cũ lòng buâng khuâng buồn.

Ồ! Té ra là xuất cảnh để gợi tình! Bởi vì ngày xưa khi đang choáng ngợp giữa giao hoan của môi tình trong những lần tim hồng hoà nhịp bồng lai cả hai không còn nhìn thấy hay nhận biết những gì của cảnh vật xung quanh nhưng trong vô thức những chi tiết phụ này sẽ không thể thiếu để hoàn thành một bức tranh diễn đạt tình yêu đôi lứa trong giây phút thần tiên hò hẹn.

Từ cái nền vô thức này vọng vang trong tâm hồn những giai điệu tình yêu quá vãng, để rồi cuối đoạn đường hồi tưởng, chợt nhận ra rằng tất cả những gi vừa lướt qua tâm thức – dẫu ngọt ngào chống chếnh say sưa – vẫn chỉ là những gì không thực, bởi đó chỉ như là những ảnh ảo của một gương phẳng, giống thật đó nhưng giờ đây nào còn nắm bắt được? Bởi chân lý hiển nhiên của cuộc đời này là làm sao ta có thể “tắm được hai lần trên chỉ một dòng sông”?

Em về đổ lá mưa tuôn
Khói mây nhuộm bóng hoàng hôn tím chiều
Trăng hoài hát khúc cô liêu
Gửi vào sương khói lời yêu tím bầm.

Dẫu những hoài vọng tình yêu có làm tha thắt trái tim lòng, có làm cho những vết thương tình đã cũ xưa tấy sưng nhức nhói trong cuối chiều thẫm tím, vẫn cứ ước ao – dù chỉ một lần nhỏ nhoi ít ỏi – được trở về tắm gội trong dòng sông tình tự yêu thương quá vãng…

Chia tay tưởng đã mấy lần
May rằng trước ngõ mùa xuân hãy còn!

Mà xưa nay mấy ai đành lòng quên những kỷ niệm đẹp của đời mình, cho dẫu những kỷ niệm đó có thể làm cho ta xót xa mỗi khi nhớ lại…

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

23
BƠ VƠ LỤC BÁT

Câu thơ lục bát còn đây
Giữa chừng để đó không ai thêm vần
Lâu rồi giấy trắng bâng khuâng
Nhớ thương cũng chỉ có ngần ấy thôi!

Tim ơi xin chớ bồi hồi
Vầng trăng đã khuyết chia đôi lời thề
Nửa vần lục bát ngô nghê
Nửa vần còn lại chưa về cùng nhau

Đường đời lạc mất từ lâu
Để cho lục bát nát nhầu nhớ thương
Gối đầu một giấc đoạn trường
Chiêm bao mộng thấy vấn vương nỗi niềm

Bao giờ máu chảy về tim
Để cho lục bát đi tìm cội xưa
Hoa tàn nguyệt lặn sao thưa
Cuộc đời thì vẫn gió mưa hững hờ

Làm sao trở lại giấc mơ
Mòn con mắt đợi bao giờ cố nhân?
Bơ vơ lạc lõng nửa vần...!

Sao Khuê Nguyễn
***********************
*
Lục bát là một thể thơ trữ tình phát xuất từ ca dao của dân tộc Việt. Dựa vào âm hưởng nhẹ nhàng luyến láy, đượm đà của lục bát mà các nhà thơ đã đưa đẩy tâm hồn lãng mạn của mình vào khoảng trời bao la mát ngọt của thơ ca.

Nhưng trớ trêu thay, cuộc đời này luôn tồn tại hai mặt đối lập của một thực thể. Vì thế, thật nao lòng khi ta tình cờ ghé vào không gian dỗi hờn – dù nhẹ nhàng nhưng chất chứa không ít bi thương – của những dòng LỤC BÁT BƠ VƠ trong hồn thơ SAO KHUÊ NGUYỄN.

Câu thơ lục bát còn đây
Giữa chừng để đó không ai thêm vần

Như Bến và Thuyền vậy. Bến một đời thuỷ chung dẫu mỏi mòn chờ đợi nhưng thuyền ơi sao cứ xuôi theo dòng nước vô tình đi mãi không về, để hẹn thề xưa cứ nhạt nhoà dần theo năm tháng ngóng trông…

Lâu rồi giấy trắng bâng khuâng
Nhớ thương cũng chỉ có ngần ấy thôi!

Vò võ bó gối thở than thân phận. Trách trời dỗi đất oán nguyệt hận mây… nhưng mà với kẻ có thể đã bạc tình với ta thì rất nương nhẹ, chỉ như làn gió thoảng ngoài cốt làm động lòng thương cảm mà khêu lại ánh lửa ân tình xưa cũ, để thấy rằng cái chất “thương” trong ta sao mà lớn rộng vô cùng và lạ lẫm đến thế.

Tim ơi xin chớ bồi hồi
Vầng trăng đã khuyết chia đôi lời thề
Nửa vần lục bát ngô nghê
Nửa vần còn lại chưa về cùng nhau

Thực và mộng từ khi người đi đã lẫn lộn trong nhau khó lòng phân biệt. Có khi giữa ban ngày chấp chới trong hồn bóng dáng cùa ai kia hiện về làm mờ mịt cả hồn đơn, lắm lúc giữa đêm trường ma mị giật thót lên tỉnh giấc chao chùng trong viễn cảnh Bến-Thuyền tan rã giữa bão tố phong ba của cám dỗ tình đời. Ôi!

Đường đời lạc mất từ lâu
Để cho lục bát nát nhầu nhớ thương
Gối đầu một giấc đoạn trường
Chiêm bao mộng thấy vấn vương nỗi niềm

Dẫu là thế người ơi ta vẫn mãi hoài hy vọng một cuộc tao phùng kỳ diệu để câu thơ mở cửa vườn tình thuở nao sẽ tiếp tục ráp nối những tứ vần ngát lịm của mật ngọt tình yêu. Vẫn nhắn nhủ và khẳng định với người rằng: “Thuyền ơi, có nhớ Bến chăng?/ Bến thời một dạ khăng khăng đợi Thuyền…”.

Bao giờ máu chảy về tim
Để cho lục bát đi tìm cội xưa
Hoa tàn nguyệt lặn sao thưa
Cuộc đời thì vẫn gió mưa hững hờ

… Có thả hồn bay bổng vào cõi mộng du để cố quên thực tại ê chế đang gặm nát con tim tội nghiệp đang thổn thức tiếng lòng tan vỡ thì mộng mơ đó cũng không áp đảo được đau thương muộn phiền đang tứ phía bủa giăng bóp nghẹt cả thể xác lẫn linh hồn. Và thế là ta vẫn cứ lẩn quẩn mãi trong cái ngục tù chật hẹp nhưng tràn đầy thất vọng…

Làm sao trở lại giấc mơ
Mòn con mắt đợi bao giờ cố nhân?
Bơ vơ lạc lõng nửa vần...!

***
Lục bát là những điệu vần của tình tự yêu thương. Khi Lục Bát Bơ Vơ cũng là lúc báo hiệu cánh chim tình yêu đang sụm lòng trong gió giông nghiệt ngã của tình trường. Hỡi những cặp uyên ương đã từng trao nhau môi tình mật ngọt, nếu còn muốn có nhau, còn muốn cùng nhau… xin đừng để câu Sáu phải đợi chờ câu Tám ráp vần trong mỏi mòn khắc khoải nữa!

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

24
LỜI HẸN BỒ CÔNG ANH

Kiếp sau em chờ anh ở đây!
Vẫn con phố nhỏ mưa bay, nơi lần đầu mình gặp.
Em hứa rồi lời hứa chắc như bắp.
Kiếp này, kiếp sau cũng chẳng muốn xa nhau.

Nhưng mà anh nè nếu quả thật có kiếp sau,
Mình gặp nhau sớm hơn đi, anh nhé!
Đừng để xuân hạ... rồi thu đông... Mùa nối mùa...
Đôi chim trên cành cao, chúng âu yếm nhau rồi nhìn em thỏ thẻ:
- Ơ này cô nàng đơn lẻ!
Chiều muộn lắm rồi!
Cô đứng mãi.
Đợi ai?

-Tôi đợi một người.
Người ấy hứa chẳng sai.
Một chiều mưa bay, người sẽ quay trở lại.
Ngày ấy dù gần hay còn xa ngái.
Tôi sẽ đợi người, đợi mãi... chẳng thôi.

-Tôi đợi một người.
Người ấy rất yêu tôi.
Sẽ trở lại thôi, tôi và người từng ước hẹn.

-Chỉ sợ người cô yêu quên béng...
Lời hẹn năm nào đã hoá những xa xăm.

Em nhớ anh nhiều nên ngày nào cũng ghé thăm.
Mặc lũ chim sâu trên cành nhìn em ái ngại.
Anh yêu hỡi, bao giờ anh trở lại?
Em như đoá cúc dại mọc bên vệ đường,
Cứ ngóng mãi một phương.

Tình yêu thầm lặng, bền bỉ cùng gió sương
Nguyện ước gặp người thương nở bừng, bay theo gió...
Có một người hoá bồ công anh từ đó.
Gió tiếc thương, chở giúp những cánh hoa bé nhỏ.
Lối anh về,
Rưng rức...
Tình em!

Lan Anh
***********
*
Nếu ở phương Đông từ xưa xửa từng có huyền thoại “chim liền cánh, cây liền cành” để tụng ca những mối tình sắt son gắn bó đến cả sau khi hai người đã về bên kia thế giới thì giữa thế kỷ văn minh hiện đại này tình yêu vẫn đủ sức mơ mòng để chắp cánh nối tiếp những huyền thoại của mình qua LỜI HẸN BỒ CÔNG ANH của tác giả LAN ANH.

Kiếp sau em chờ anh ở đây!
Vẫn con phố nhỏ mưa bay, nơi lần đầu mình gặp

Một lời hẹn bình thường của tình yêu nhưng đã khắc sâu tình ý đậm đà vào lòng của kẻ nồng yêu, luôn vang vang trong tâm tưởng niềm tin chờ đợi.

Em hứa rồi lời hứa chắc như bắp.
Kiếp này, kiếp sau cũng chẳng muốn xa nhau

Có lẽ vì một lý do bất khả kháng nào đó – kể cả cái chết – nên một trong hai người không thể đến được với nhau, nhưng người còn lại luôn khẳng định tình yêu của mình dù hiện tại chỉ một hình một bóng và hiểu rằng chỉ hoạ may kiếp sau mới được trùng phùng, thoả lòng ước nguyện mãi mãi bên nhau.

Nhưng mà anh nè nếu quả thật có kiếp sau,
Mình gặp nhau sớm hơn đi, anh nhé!

Dẫu vậy, cái nghịch cảnh thê lương khiến hôm nay họ bất đắc dĩ phải lìa nhau đã ám ảnh nặng nề khiến lòng người còn lại hoang mang không biết có cái gọi là “kiếp sau” giữa thế kỷ 21 này không? Và nếu thật có kiếp sau thì nhắn nhủ rằng, hãy đến với nhau sớm hơn một chút nhé kẻo lập lại kịch bản đau thương này khiến tình yêu của họ đã phải hơn một lần đứt đoạn, dang dở, cách biệt rồi đành chia lìa vĩnh viễn...

Đừng để xuân hạ... rồi thu đông... Mùa nối mùa...
Đôi chim trên cành cao, chúng âu yếm nhau rồi nhìn em thỏ thẻ:
- Ơ này cô nàng đơn lẻ!
Chiều muộn lắm rồi!
Cô đứng mãi.
Đợi ai?
……..
- Chỉ sợ người cô yêu quên béng...
Lời hẹn năm nào đã hoá những xa xăm

Đừng để miệng đời lắm dèm pha, dè bĩu, trêu đùa… một con tim son sắt đợi chờ sau lời hẹn của tình yêu dẫu nghe ra có vẻ vô vọng, ào tưởng với người ngoài cuộc!

Đừng để mùa nối mùa, tháng tiếp tháng, năm rồi lại năm… trôi qua trong hờ hững lạnh lùng làm trĩu nặng đôi vai gầy guộc bé bỏng của một kẻ tình si đang mỏi mòn trong ngóng đợi lời hiệp thề thành một của hôm nào người gởi lại!

Tâm tình thế thôi để lòng nhẹ bớt ưu phiền, để chốn viễn phương người thấu hiểu cho tình này chứ cái chung thuỷ luôn lồng lộng trong ta ấy chứ.

-Tôi đợi một người.
Người ấy hứa chẳng sai.
Một chiều mưa bay, người sẽ quay trở lại.
Ngày ấy dù gần hay còn xa ngái.
Tôi sẽ đợi người, đợi mãi... chẳng thôi

Với niềm tin sắt đá rằng cuối cùng thế nào rồi châu cũng sẽ về Hợp Phố.

-Tôi đợi một người.
Người ấy rất yêu tôi.
Sẽ trở lại thôi, tôi và người từng ước hẹn

*****
Trở về với thực tại càng não nề hơn khi đối diện với những sự thật của nghịch cảnh chia lìa, của những ánh mắt xung quanh đang nhủ lòng thương hại… Tất cả đó làm quặn thắt cả một khung trời mong nhớ, đợi chờ

Em nhớ anh nhiều nên ngày nào cũng ghé thăm.
Mặc lũ chim sâu trên cành nhìn em ái ngại.
Anh yêu hỡi, bao giờ anh trở lại?
Em như đoá cúc dại mọc bên vệ đường,
Cứ ngóng mãi một phương

Rồi như nàng Tô Thị hoá đá thành Hòn vọng phu đơn côi bi thương và nhuốm lệ, sự mỏi mong sum hiệp và ngọn lửa tình cháy loang bùng vỡ như Hoả diệm sơn khai nhuỵ đã biến trái tim yêu thương thành những cánh bay của loài hoa Bồ công anh huyền thoại, dong ruỗi trên đường tình kỷ niệm kiếm tìm lại dư âm và hình bóng của một thuở nồng thương…

Tình yêu thầm lặng, bền bỉ cùng gió sương
Nguyện ước gặp người thương nở bừng, bay theo gió...
Có một người hoá bồ công anh từ đó.
Gió tiếc thương, chở giúp những cánh hoa bé nhỏ.
Lối anh về,
Rưng rức...
Tình em!

Cầu mong cho cánh gió Bồ công anh – trên đường đi tìm lại nửa kia của đời mình – mãi mãi ấp ôm trong lòng chiếc hộp Pandora*…

HANSY
*Hộp đựng niềm Hy vọng (theo thần thoại Hy Lạp)
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00

Trang trong tổng số 29 trang (290 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [16] [17] [18] [19] [20] [21] [22] ... ›Trang sau »Trang cuối