Trang trong tổng số 29 trang (290 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Poet Hansy

HUYỀN THOẠI TƯỜNG VI
[Ngũ độ]

Tường Vi sắc đỏ ngọt hơn đường
Phả khắp đô thành huyễn diệu hương
Nhuỵ mỹ miều khoe ngời phố bảnh
Mùi ngây ngất thoảng tựa son hường
Từ khi hạ vẫy yêu kiều luyến
Đến cảnh thu về lãng mạn vương
Tản bộ theo hàng hoa quyến rũ
Dường như ẩn hiện khúc nghê thường

Cổ tích hoài lưu cõi mộng thường
Trai tiều cứu mạng diễm tình vương
Đền ơn gá nghĩa tưng bừng nhộn
Thoả ước cầu duyên rạng rỡ hường
Luống não nề nghe chàng tử trận
Luôn phờ phạc khóc giữa tàn hương
Nàng gieo xuống vực thành hoa đỏ
Để nối nguyền xưa sũng mật đường

HANSY
*
MÙA TƯỜNG VI

Những sắc tường vi nở rộ đường
Nơi này nẻo Bắc rộn ràng hương
Tô màu phấn đỏ yêu kiều đượm
Trải nắng mai vàng rực rỡ vương
Vẫn chỉ tình yêu thời mực tím
Còn bao kỷ niệm nét môi hường
Làm sao trở lại ngày xưa ấy
Mỗi buổi hè sang nhớ lạ thường

Mỗi buổi hè sang nhớ lạ thường
Lòng yêu phảng phất quyện môi hường
Cho thờ thẫn dại chùng câu nuối
Để chứa chan khờ vọng quãng vương
Đã hết hôm nào lâng bổng sắc
Đâu còn nẻo cũ lịm ngời hương
Vàng xưa kỷ niệm tràn muôn lối
Những sắc tường vi nở rộ đường

Minh Hien
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

THU VẪY HOẠ MI
[Ngũ độ]

Nghiêng chiều sợi nắng ngã về tây
Bãi đá Hồng giang nở vạt đầy
Cúc hoạ mi ngời thêu diễn cảm
Hoa tình cánh mượt phả nồng vây
Vào đông báo hiệu trần gian sẫm
Mãn tiết hồi sinh thượng uyển gầy
Giữa Nhật Tân cài hương cẩm tú
Thiên đường cổ tích lộng trời mây

Trắng nõn tâm hồn lả quyện mây
Màu hoa giản dị ướp thân gầy
Ngời tinh khiết nụ xiêu lòng khảm
Đượm dễ thương nhành cảm xúc vây
Khoảnh khắc trong lành luôn gạ gẫm
Bình minh ảo diệu mãi đong đầy
Bừng mai tối rũ đời như mộng
Chỉ một đôi tuần đẫm gió tây

HANSY
*
MÙA CÚC HOẠ MI

Phố cũ men hồ cảnh mạn Tây
Mùa sang nở cúc hoạ mi đầy
Bên chùa Trấn Vũ em chờ đợi
Cạnh ngã Nghi Tàm lá bủa vây
Gửi chút đông về tim đập khẽ
Nhờ muôn gió trải, dạ mơ gầy
Lời chưa hứa hẹn tình như đã
Diễm ái êm đềm nhẹ phủ mây

Trong làn gió nhẹ thoảng hồ Tây
Trấn Vũ mờ sương lạnh phủ đầy
Phố Thuỵ Khuê nằm hoa đỏ vẫy
Tim Hà Nội khắc, buổi hồng vây
Từ Xuân Diệu nối Nghi Tàm gẫy
Khoảng Ngọc Hà đi Ngũ Xá gầy
Ngỡ Cổ Ngư còn mơ mộng thấy
Như hồn nước Việt lẩn vào mây

Minh Hien
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

HƯƠNG SỮA QUYỆN LÒNG
[Ngũ độ]

Kỷ niệm hôm nào giữa phố đông
Mùi hoa sữa quyện ngát sông Hồng
Xiêu lòng úp mở la cà ghẹo
Chuyện vãn giao hoà khấp khởi trông
Giọng nỉ non thầm loang mướt diễm
Hồn mê mẩn dại ướp thơm nồng
Mong cầu thoả nguyện nên vàng đá
Xúc cảm môi tình lượn quãng không

Thơ tình choáng ngợp phả tầng không
Diễm lệ đài trang ửng ấm nồng
Mộng sởn sơ thề luôn mãi bám
Mơ đầy đặn ước vẫn hoài trông
Vành môi toả nhiệt yêu kiều thắm
Cổ tích hồi xuân lãng mạn hồng
Quá vãng thơm lừng chen cảnh vật
Khi nhìn nụ sữa ghé thềm đông

HANSY
*
MÙA HOA SỮA

Hương nhè nhẹ thoảng ngát đầu đông
Nụ sữa vừa bung ửng má hồng
Toả ngạt ngào sân mờ ngõ trống
Lan dằng dặc nẻo khuất tầm trông
Từng trang quá vãng đầy thơ mộng
Mỗi bước thời gian đủ mặn nồng
Trở lại nơi này thương nhớ bỗng
Vô vàn kỷ niệm có còn không

Vô vàn kỷ niệm có còn không
Ướp cả chùm hoa sữa ngọt nồng
Gửi đến tim người đang khẽ động
Đi tìm cảm xúc vẫn thầm trông
Đường xưa mãi đợi phai màu cổng
Lối cũ hoài in đượm tuổi hồng
Những buổi tan tầm qua phố rộng
Hương nhè nhẹ thoảng ngát đầu đông

Minh Hien
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

200
QUÊN VÀ NHỚ

Ai đó bảo: cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Ta dỗ hồn vào những giấc mơ đêm
Cho ký ức thôi đừng dâng lên nữa.

Đã biết rằng yêu đương là sẽ khổ
Vì sau yêu còn có cả chia tay
Nhưng vẫn yêu vì trong cuộc đời này
Không tình yêu đời sẽ thành vô nghĩa.

Ta không khóc khi tình mình tan vỡ
Mộng tan tành theo gió bụi phù du
Ta sẽ đi về xa khuất mịt mù
Em rồi sẽ bình yên bên người khác

Những vần thơ gieo tên Em thất lạc
Mảnh tình sầu Ta xin đốt thành tro
Giữ ích gì khi tan vỡ mộng mơ
Để trọn vẹn dành riêng cho người mới.

Thôi nhé Em! Tình yêu đà dang dở
Lỗi không Ta cũng chẳng phải tại Em
Đường tình nào chẳng có lúc chênh vênh
Trách nhau chi cho sầu dâng khoé mắt.

Hoàng hôn buông cuối chân trời hiu hắt
Đợi nắng lên sưởi ấm nụ tình xanh
Ta sẽ đi, đi về phía không Em
Tự dặn lòng tìm quên trong nỗi nhớ…

HANSY
*
VÔ ĐỀ

Em đã dặn cố quên là sẽ nhớ
Lúc hẹn hò duyên nợ có ngày quên
Em choàng tỉnh con mưa đổ giữa đêm
Bao kỷ niệm như sóng dâng lần nữa

Một lần đã vội trao nhau lời hứa
Người bội lòng tim rữa bởi chia tay
Ai vì ai đau khổ thực bao ngày
Tình phai nhạt cuộc đời thành vô nghĩa

Giấu giọt lệ bây chừ thấm thía
Lời hứa này theo giấc mộng phù du
Anh về đi trời xa bụi mịt mù
Tim vụn vỡ khi anh bên người khác

Kể từ ấy dường như mình thất lạc
Đốt tên người hoá bụi cát thành tro
Đã phai rồi bao ký ức mộng mơ
Riêng em giữ...Anh.vui hạnh phúc mới

Tình chỉ đẹp khi tình đang dang dở
Mộng tan tành cũng chẳng phải do ai
Anh hãy đi theo mộng gấm trang đài
Đừng day dứt cho lệ sầu hoen mắt

Cơn gió thoảng bầu trời buồn hiu hắt
Nhớ thương sầu ngước mặt hỏi tại sao
Trời sinh ra làm kiếp phận má đào
Đành dang dở nỡ nào gieo hờn tủi.

Kiều Trang

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEinh3MJbQxkh14lYGu9eSJfADQhRQx24-QMjO99XyqF5QKjvFsLrktZApDqC6d_ENCqdE7k1Kj75e1khwUYmdZao9omPWnnmkMf85xIsyQSJ80Tf4VarbETQ9zVjm_n1CV1LbnV0dY4tJr0hD2r-ife6RQ27QQgAmsrOdCxOBBvPCD84qddCtEv0R_duoNO/w624-h640/1.PNG

*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiMTfxno29Js9kn-bhCTAf_KiRyfH8GdovolRBSGnv-pt2b3tLH5zmo10cCAyGzbzikVkbxmhEaMpqEsMvVGSm-TQs__EIc3iVhDjJVW5mmRaBRDyM7ntyi0Z7gHzauU5sVbuL1spCe8GVqX7f3GcroVmEHvMbFNjEDkiyr_kpVKr8ivgRbfjznsr9ziA/w640-h243/@-4-blog.PNG

*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

BÌNH THƠ
Poet Hansy


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjwITCQIAZv09dJY3lWzZTfy7xwYXqp2NfCa8kw5PmJMFi5SlSSEWsIiHt2GhNPjllInMpmJfdO565SOSD03YjuWpOc3_22nZbkyXu2LHE_sqikWIFcDq16swci37Kv30PCu83hwz05yOvrS-WI4UauZ2ozS-ACy61W5HzAMRYZotHwdv-DH7mf3O0Wdi96/w640-h312/1.PNG


TÌNH THƠ FB


                                                              https://www.facebook.com/PoetHansy#
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

1
THẦY ƠI

Con về lại trường xưa
Tìm thầy
Trên bục giảng, tóc xanh nhoà như mây trắng
Giọng giảng bài giờ đâu còn sang sảng
Mắt cay cay
Con thầm gọi:
Thầy ơi!

Quá vãng như cuốn phim chầm chậm tìm về
Nào bạn, nào bè, nào những giờ thầy lên lớp
Tháng năm bão giông, chúng con đứa còn đứa mất
Nhưng lòng nhớ hoài
Lớp cũ
Thầy xưa.

Con lặng người giữa căn phòng học năm nào
Nghe xôn xao ùa về biết bao kỷ niệm
Bóng phượng sân trường có còn lưu luyến
Một thuở ngu ngơ để ngỏ trái tim lòng
Một thuở dại khờ nhưng biết mấy hồn nhiên
Đùa vui cùng bạn bè, sách vở…
Lắng tai nghe bài giảng của thầy…
…………

Con nhoè mắt chập chờn trong thảng thốt:
Thầy ơi!
Rồi thời gian
E rồi cũng sẽ dần lấp chìm tất cả
Thầy và con có thể không còn gặp lại
Nhưng những lời thầy dạy
Hôm nào vang sang sảng
Giữa phấn trắng bảng đen
Cứ dội trong lòng
Để suốt đời chúng con mãi nhớ
Thuở học trò áo trắng được thầy thương…

HANSY
*
Ai cũng có một thời đi học, thuở áo trắng học trò có biết bao kỷ niệm thân thương với thầy cô, bạn bè, đó sẽ là hành trang theo ta suốt cuộc đời. Giờ đây, khi đàn chim năm xưa đã lớn khôn, ngoái lại thời cắp sách đến trường lòng ta lại dưng dưng, thầy cô đã già, người còn, người mất, mái tóc bạc phong sương... Có lẽ sau tình ân nghĩa cao quý nhất mà cha mẹ dành cho con cái chính là tình cảm của những người đã dạy dỗ cho chúng ta thành người, không ai khác họ xứng đáng được xã hội tôn vinh, những người thầy chân chính:

Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm

Xuất phát từ tình cảm chân thành của học trò dành cho thầy cô giáo của mình, có biết bao bài thơ, bài viết xúc động đã ra đời. Khi những học trò ấy lớn lên, nhớ trường, nhớ bạn, nhớ thầy cô năm xưa đã yêu thương, bao dung chúng ta, lòng thầm thốt lên 2 tiếng: THẦY ƠI! cũng là lúc con tim ta rung lên những cung bậc của lòng biết ơn vô hạn, sự kính trọng, tình cảm sâu sắc nhất gửi đến thầy cô giáo của mình. Bài thơ THẦY ƠI của nhà thơ HANSY viết về tình cảm của một học trò cũ khi trở lại thăm mái trường và gặp lại được người thầy năm xưa. Bao nhiêu năm đã trôi qua, bóng thời gian đã in hằn lên mái tóc thầy, quá khứ và hiện tại đan xen như một thước phim, giọng nói của thầy năm xưa nay đã yếu hơn nhưng những lời giảng của thầy vẫn đọng lại trong tâm trí con, giúp con trên mỗi bước đường đời

Con về lại trường xưa
Tìm thầy
Trên bục giảng, tóc xanh nhoà như mây trắng
Giọng giảng bài giờ đâu còn sang sảng
Mắt cay cay
Con thầm gọi:
Thầy ơi!

Mở đầu bài thơ, với khổ thơ tự do viết rất tự nhiên như đang kể chuyện cho chúng ta về buổi gặp lại thầy giáo năm xưa của mình, tác giả đã thầm thốt lên 2 tiếng “Thầy ơi!” Khi tình cảm trở lên sâu lắng, mỗi chúng ta chỉ cảm nhận được mà khó nói lên thành lời, bởi tất cả câu từ đều trở nên xáo rỗng. “Thầy ơi!” chỉ là một tiếng gọi nhưng ở mỗi hoàn cảnh lại mang một sắc thái riêng, người học trò chỉ thầm thốt lên trong lòng 2 tiếng yêu thương đó bao hàm cả sự kính trọng, thương yêu, tôn quý biết nhường nào. Thầy là sư phụ của chúng con, thầy là trung tâm, là tấm gương cho lũ học trờ năm xưa. Tiếp đến những khổ thơ viết về trường lớp kỷ niệm học sinh nhưng đều là những lời của con nói với thầy. Con đã trưởng thành, một quãng thời gian khá dài “Tháng năm bão giông, chúng con đứa còn đứa mất” thời gian có thể là 10 năm, 20 năm... đủ để con thấm thía hơn những lời giảng và tấm lòng của thầy dành cho chúng con. Những khổ giữa của bài thơ, tác giả dành để tâm sự lại những kỷ niệm xưa cùng Thầy, tất cả hiển hiện lại như những thước phim rõ nét và hình ảnh thầy chính là những gì đẹp đẽ nhất của “Một thuở ngu ngơ để ngỏ trái tim lòng” Ước gì cho thời gian trở lại, được sống lại quãng đời hồn nhiên đó, lại được thầy chỉ bảo, quát mắng khi làm những điều dại dột, để rồi chợt tỉnh mới biết cuộc đời đã sang trang vở mới. Những niềm vui, nỗi buồn và những âu lo của cuộc sống không còn giống với thời cắp sách, bỗng thấy một chút xót xa, để một lần nữa tác giả lại thốt lên 2 tiếng: Thầy ơi!

Con nhoè mắt chập chờn trong thảng thốt:
Thầy ơi!

Thầy vẫn là sư phụ soi đường cho chúng con trong suốt quãng đời khó nhọc, giúp chúng con có kiến thức làm hành trang cuộc sống, công ơn đó không gì sánh được, như lời người xưa đã nói: “một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy” Những luyến tiếc trong lòng người học trò về những kỷ niệm xưa, những trăn trở về công lao của thầy mà chúng con vô cùng biết ơn phải chăng đó là phần thưởng quý giá của người thầy. Trong những học sinh ấy có những người thành đạt, cũng có những người chỉ là những con người bình thường, hay có những người còn thiếu may mắn trong cuộc đời nhưng tất cả đều được thầy thương. Như người mẹ hiền với những đứa con của mình, lớp lớp học sinh đã được thầy dạy dỗ bằng tình yêu thương, chính nhờ tình yêu thương đó đã lâng bước cho con vững vàng hơn trong sóng gió cuộc đời, đưa con đến những chân trời ước mơ. Khổ thơ cuối kết lại đầy xúc động, một nốt nhạc trầm xuống, ngân vang:

Rồi thời gian
E rồi cũng sẽ dần lấp chìm tất cả
Thầy và con có thể không còn gặp lại
Nhưng những lời thầy dạy
Hôm nào vang sang sảng
Giữa phấn trắng bảng đen
Cứ dội trong lòng
Để suốt đời chúng con mãi nhớ
Thuở học trò áo trắng được thầy thương…

Con đò đã sang sông, người lái đò lại cặm cụi chở những chuyến tiếp theo, cứ như vậy không biết bao nhiêu học trò đã trưởng thành lên nhờ công ơn dạy dỗ của thầy. Thầy hôm nay vẫn lên lớp như vậy, hình ảnh thầy đã khắc sâu vào tâm trí mỗi chúng con, dù không gặp lại nhưng “suốt đời chúng con mãi nhớ”. Những tình cảm thân thương đó là động lực để các thầy cô tiếp tục sự nghiệp trồng người đầy vất vả nhưng cũng đầy niềm vui, hạnh phúc. Sự hi sinh, lòng yêu nghề của các thầy cô để lại sự kính trọng của xã hội, mỗi năm đến tháng 11, tháng tri ân các thầy cô giáo, mỗi người học trò lại dành cho người thầy của mình những tình cảm thiêng liêng, tấm lòng biết ơn sâu sắc, những lời thơ cảm động, những bó hoa tươi thắm kính chúc tới các thầy cô.

Bài thơ THẦY ƠI! kết lại nhẹ nhàng, những âm hưởng của từng câu chữ lắng đọng trong tim người đọc. Ai cũng dành một góc trong tâm hồn để nhớ về thầy cô giáo của mình đã gắn bó suốt quãng đời tuổi thơ.

Minh Hien
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Poet Hansy

2
BÁT CANH MẸ NẤU

Bát canh Mẹ nấu ngọt ngào
Cao lương mỹ vị không sao sánh bằng

Tính ra đã mấy mươi năm
Khát khao tình Mẹ con nằm nghĩ suy...

Bát canh Mẹ nấu những gì
Một nắm rau má Mẹ đi bòn về
Cùng hai râu mép cá trê
Thêm cọng hành lá đề huề bát canh
Nạc cá Mẹ ướp tiêu hành
Cho thêm chút muối để dành phần con

Bát canh Mẹ nấu thơm ngon
Thấm sâu tình Mẹ nên con nhớ đời...

HANSY
********
*
Trong mỗi chúng ta, ai cũng đều lưu giữ những ký ức đẹp về người mẹ thân yêu của mình. Mẹ nuôi ta từ trong trứng nước, gần gũi chăm sóc cho ta từng bữa ăn, giấc ngủ để chúng ta dần lớn khôn. “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” (Ca dao)

Sự hy sinh, đùm bọc đứa con của mẹ gắn với những hành động yêu thương rất đỗi bình thương, cụ thể: “Chỗ ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn”. Bài thơ BÁT CANH MẸ NẤU của nhà thơ Hansy là những lời bộc bạch tình cảm của người con thông qua hình ảnh giản dị, thấm đượm lòng yêu thương của mẹ dành cho con:

Bát canh Mẹ nấu ngọt ngào
Cao lương mỹ vị không sao sánh bằng

Con lớn lên từ giọt sữa, miếng cơm mẹ cho bú mớm khi ra đời dẫu có đi nhiều nơi thưởng thức đặc sản, cao lương mỹ vị nhưng vẫn thiếu tình cảm của người nấu món ăn gửi vào trong đó. Thèm một tiếng mẹ ru hời, thèm cảnh đầm ấm sum vầy bên mâm cơm gia đình đã quá lâu không còn được hưởng nữa… Mẹ đã rời xa quá lâu rồi, tiếng lòng của đứa con mồ côi tình mẹ cứ đau đáu trong tim, làm xúc động lòng người:

Tính ra đã mấy mươi năm
Khát khao tình Mẹ con nằm nghĩ suy...

Không còn mẹ có lẽ là nỗi buồn lớn nhất trong đời người, nói không cùng, đi không hết... Ai sống trên đời cũng đều có mẹ sinh ra, nuôi nấng dưỡng dục, người con đã không may mất mẹ, sự mất mát lớn lao làm những vần thơ đượm buồn. Nếu bạn còn mẹ, khi nhìn những người con đã mất mẹ khát khao tình mẫu tử thế nào, có lẽ bạn sẽ trân trọng những tháng ngày còn được sống trong tình yêu thương của mẹ biết mấy, bạn sẽ tự trách mình những khi làm mẹ phải buồn, phải khổ vì mình.

Người mẹ nghèo nơi làng quê Việt Nam, chịu thương chịu khó, chắt chiu từng giọt sữa, miếng cơm để dành tất cả cho con. Dù trong hoàn cảnh nào cũng không ngăn được tình mẹ, mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả để dành cho con. Cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc đó nên “Bát canh Mẹ nấu” ngày thơ ấu đã đi theo tác giả suốt cuộc đời. Hay lắng nghe những lời thơ từ trái tim tác giả nhớ lại bữa cơm hơn tất cả các món cao lương, mỹ vị khác:

Bát canh Mẹ nấu những gì
Một nắm rau má Mẹ đi bòn về
Cùng hai râu mép cá trê
Thêm cọng hành lá đề huề bát canh
Nạc cá Mẹ ướp tiêu hành
Cho thêm chút muối để dành phần con

Ôi...! Những lời thơ giản dị tả về món canh được người mẹ đi bòn mót ở vườn về nấu với râu cá trê làm chúng ta rơi nước mắt. Vào thời kỳ nước ta vừa qua giai đoạn chiến tranh, rất nhiều gia đình ở nông thôn vô cùng nghèo khó, việc sinh con và nuôi dưỡng đứa trẻ càng làm mẹ vất vả bội phần. Tình yêu cao cả của mẹ đã vượt qua mọi khó khăn, toả sáng lung linh, hằn sâu vào tâm khảm của con:

Bát canh Mẹ nấu thơm ngon
Thấm sâu tình Mẹ nên con nhớ đời...

Tiền có thể nhiều, bạn bè cũng có thể lắm, nhưng Mẹ thì chỉ có một mà thôi! Nếu có người nào đó đáng để ta yêu thương khắc nhớ nhất trên đời này, thì có lẽ ấy chính là người Mẹ thân yêu của chúng ta vậy!

Minh Hien
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

3
HÀ NỘI MÙA NÀY

Mùa này Hà Nội lạnh lắm không em?
Tiếng vọng xa xăm chen vào nỗi nhớ
Thoảng nỗi buồn nghe nặng nề hơi thở
Chẳng biết mấy mùa được ở cùng anh.

Nguyện làm sơn ca lảnh lót trên cành
Không duyên phận nên đành mơ cõi mộng
Mang tiếng hát làm niềm vui cuộc sống
Dẫu biết tình mình mỏng mảnh như tơ.

Viết tên anh ẩn trong mỗi tứ thơ
Mùa đông lạnh bơ vơ con phố nhỏ
Ở phương xa có khi nào anh nhớ
Ta đã từng gặp gỡ tự ngàn xưa.

Hà Nội chiều nay lất phất cơn mưa
Làm ướt má em, vừa lau lại ướt
Nỗi lòng này chỉ có mưa hiểu được
Nên hoà từng giọt nước nhẹ nhàng rơi…

Minh Hien
*********
*
Ở hai đầu nỗi nhớ, nắng gió miền Nam thì muốn choàng lên Hà Nội thân thương chiếc chăn nghĩa tình nồng mặn để ngăn bớt nỗi đơn côi trong cái rét ngọt nàng Bân, thì ở phía đầu kia đang vật vã khó chịu trong cái nham nháp của mưa phùn đông lạnh, chỉ ao ước vỗ cánh bay về phương trời đang lồng lộng gió chướng yêu thương…
HÀ NỘI MÙA NÀY thế nào hỡi Nàng Thơ Minh Hiền?

Mùa này Hà Nội lạnh lắm không em?
Tiếng vọng xa xăm chen vào nỗi nhớ

Thảng nhớ triền miên ùa về vây kín con tim đang lẻ loi trên con đường giá lạnh của mùa đông với những khát khao cháy bỏng một vòng tay chắc nịch và ấm áp, một bờ môi nóng đà đượm ân tình, được tựa vào lồng ngực to bè nhấp nhô trong nhịp thở nồng nàn đầy dáng vẻ chở che biết mấy yêu thương. Cùng nghiêng tai lắng nghe nhịp đập rộn ràng của con tim tươi khoẻ luyến láy khúc xuân tình…

Thoảng nỗi buồn nghe nặng nề hơi thở
Chẳng biết mấy mùa được ở cùng anh

Len lén chút tơ sầu vương lên đuôi mắt, bởi ao ước mãi hoài sao cứ vẫn là diệu vợi ước ao. Mà như một linh cảm của định mệnh tình yêu e là sẽ chẳng bao giờ giấc mơ hạnh ngộ bình dị như của bao đôi tình nhân vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực được.

Ôi, thật ngán ngẫm làm sao cho cái không gian trở ngăn đầy nghiệt ngã và vô cùng này, cái thời gian chán ngắt dài lê thê dằng dặc của sự ngóng trông chờ đợi một phép mầu của tiên giới. Rủi thay, cái tiên giới của thế kỷ 21 cũng không còn bến bờ để mà dối lòng níu bám. Thì thôi vậy, đành thả hồn vào trong ước mơ viễn vông nhắm mắt đưa chân đổ thừa cho số phận đã an bài…

Nguyện làm sơn ca lảnh lót trên cành
Không duyên phận nên đành mơ cõi mộng
Mang tiếng hát làm niềm vui cuộc sống
Dẫu biết tình mình mỏng mảnh như tơ

Mùa đông nào mà chả lạnh, nhưng cái rét buốt của mùa đông tâm hồn thật là đáng sợ, nó làm cho tím thẫm cả một khuỷnh trời Xuân. Ta trôi trong dòng đời ồn ã mà như đang lạc loài giữa sa mạc mênh mông bão cát châm xuyên hàng vạn mũi kim bén nhọn vào tâm hồn và thể xác mình. Những mảng nhớ cứ dội về làm tức nghẹn cả dòng tim…

Viết tên anh ẩn trong mỗi tứ thơ
Mùa đông lạnh bơ vơ con phố nhỏ

Rồi ngớ ngẩn trốn vào tiền kiếp, lấy cáI mơ hồ sương khói không thực hòng che lấp vá víu thực tại đang nát tan vì vết thương cách trở giữa một mùa đông có một trái tim lòng mà cũng như không.

Ở phương xa có khi nào anh nhớ
Ta đã từng gặp gỡ tự ngàn xưa

Định mệnh đã an bài!
Định mệnh của Tơ hồng Nguyệt lão không chịu se duyên hay lòng ta chần chừ bất định giữa ngã ba đường khiến nghị lực tiêu tán mà trở nên yếu đuối trước nghịch cảnh trái ngang nên không thể vượt bão giông dắt tay nhau tìm về vùng đất hứa? Vì sao ngày xưa ông bà ta thua kém mọi bề mà vẫn dõng dạc “Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”? Còn giờ đây với phương tiện giao thông hiện đại chưa chợp xong giấc ngủ ngắn đã có thể ngã vào lòng nhau trong đắm say hạnh ngộ thì lại là không thể?

*****
Hà Nội chiều nay lất phất cơn mưa
Làm ướt má em, vừa lau lại ướt

Mưa bụi bay bay đầy trời, mưa thương mưa nhớ chan ướt cõi lòng, những giọt lệ tình làm ướt sũng bầu trời thương nhớ. Ngữa mặt lên trời chờ phương Nam gởi chút nắng ấm về hong khô niềm hờn tủi, phơi lòng trước nhớ đợi gió chướng ùa về trong lồng lộng nồm yêu. Để nước mắt ngỡ ngàng khắc khoải xót xa vụt biến thành những hạt ngọc trai lung linh sắc diện diễm ảo của hoan kỳ.

Nỗi lòng này chỉ có mưa hiểu được
Nên hoà từng giọt nước nhẹ nhàng rơi…

Rồi bất giác trong góc sâu thẳm nào đó của tâm hồn có tiếng gió Nam khe khẽ vọng về: Đứng dậy đốt lên ngọn lửa yêu thương cho toả bừng thực tại hay lẵng lặng cúi đầu chấp nhận đầu hàng số phận phải vĩnh viễn đắm chìm trong màn mưa lạnh đêma đen vĩnh cửu???

HANSY
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00
Ảnh đại diện

Poet Hansy

4
NHẤT TỰ VI SƯ
[Ngũ độ]

Toả rạng lòng con nét chữ Thầy
Nhân từ đức độ bổng trầm vây
Ngời trên mộng cũ nguồn thơm ấy
Đượm giữa mơ tròn vẻ ngát đây
Cõi phấn theo đời nương dạ trẩy
Văn bài dõi kiếp lộng hồn xây
Hằng đêm nghĩ ngợi tìm phương thấy
Toả rạng lòng con nét chữ Thầy

Toả rạng lòng con nét chữ Thầy
Hoa người phả mượt giữa vòng xây
Ngôn từ thoả bụng thầm yêu đấy
Nẻo đức nghiêng mình dễ phục đây
Lộng nghĩa bừng thơm nhiều vẻ thấy
Loang tình khoả ngọt lắm điều vây
Nhằm khi ngoái vọng ngày thơ vẫy
Toả rạng lòng con nét chữ Thầy

HANSY
*
Thầy giáo và nghề dạy học đã được xã hội Việt Nam tôn vinh từ xa xưa, qua câu tục ngữ quen thuộc: _“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”_ [một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy], hàm ý nhằm nhắc nhở mỗi chúng ta về đạo thầy trò ở đời. Ý rằng chúng ta phải biết ơn người dìu dắt, dạy dỗ mình, dù chỉ là điều nhỏ nhặt nhất. Trải qua nhiều năm tháng, trong bối cảnh xã hội hiện nay, câu nói đó vẫn còn phù hợp và luôn là kim chỉ nam để mỗi lứa học trò khắc dạ ghi tâm. Nhà thơ HANSY đã khẳng định thêm điều đó qua bài thơ NHẤT TỰ VI SƯ.

Lần đầu tiên đọc bài thơ Đường luật NHẤT TỰ VI SƯ vào đúng dịp lễ 20-11, đã để lại trong lòng tôi những xúc động, bồi hồi. Từng câu chữ mượt mà tuôn chảy, câu thơ mở bài được nhắc lại 4 lần trong bài thơ “Toả rạng lòng con nét chữ Thầy” như một điệp khúc đầy yêu quí, kính trọng người Thầy. Không phải đang nhiên người ta thường so sáng công lao của Thầy Cô với đấng sinh thành ra ta “Ân truyền thụ minh tâm khắc trí/ Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm”, và những người học trò thường gọi Thầy [cô] và xưng con. Chính vì sự tôn kính đó đã đặt trên vai người giáo viên trọng trách nặng nề của mình đối với lớp trẻ, mầm non của Tổ Quốc.

Là một người Thầy chân chính phải có rất nhiều đức tính mẫu mực để học trò lấy làm gương, không ít những học trò thành đạt khi ra trường có phong cách, lời nói hao hao giống thầy giáo của mình, người thầy giáo trong bài thơ được nhà thơ Hansy dùng những từ ngữ thật đẹp để ca ngợi:

Nhân từ đức độ bổng trầm vây
Ngời trên mộng cũ nguồn thơm ấy
Đượm giữa mơ tròn vẻ ngát đây

Chính vì trọng trách lớn lao xã hội giao phó nên hình ảnh người thầy cũng gắn liền với những vất vả mà nghề giáo đeo đẳng suốt đời. Những tình cảm chân thành của học trò đã níu kéo làm động lực để người Thầy vượt qua mọi gian khó của cuộc sống, vui vẻ, tự hào với sự nghiệp trồng người của mình:

Cõi phấn theo đời nương dạ trẩy
Văn bài dõi kiếp lộng hồn xây

Hình ảnh Thầy soạn bài hằng đêm bên ánh đèn với tập giáo án để ngày mai học trò có những bài học hay đã trở thành nét đẹp gây xúc động tâm hồn biết bao người:“Hằng đêm nghĩ ngợi tìm phương thấy” Mái tóc thầy bạc nhanh theo từng nét chữ để học trò sáng lòng, tỏ dạ. hình ảnh ấy dễ mấy ai quên!
***
Sang thức 2 cũng vẫn bắt đầu và kết thúc bằng câu “Toả rạng lòng con nét chữ Thầy” để nhấn mạnh thêm câu “Nhất tự vi sư” Mỗi chữ của Thầy là hành trang cuộc sống suốt đời con mang theo, là nền móng tâm hồn và sự nghiệp để chúng ta lớn lên thành người.

Tình cảm thầy trò đẹp đẽ biết bao, gắn liền với thời học sinh áo trắng vô tư trong sáng. Thầy đã chắp cánh cho những ước mơ bay cao bay xa. Xin được nghiêng mình kính trọng đức độ và tri thức của Thầy:

Ngôn từ thoả bụng thầm yêu đấy
Nẻo đức nghiêng mình dễ phục đây

“Nhằm khi ngoái vọng ngày thơ vẫy” ai trong chúng ta không thầm tiếc nuối quãng đời đẹp nhất, và mỗi ngày 20-11 đến, một ngày như bao ngày nhưng lại trọng đại hơn bao ngày bởi đây là ngày Hội của các thầy cô, những trò ngoan lại dành những đoá hoa tươi thắm và những lời chúc tốt đẹp để thể hiện tình cảm và truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc Việt Nam.

Bài thơ không chỉ hay ở từng câu chữ được lựa chọn rất khéo thể hiện vốn từ phong phú của tác giả còn được viết theo thể Ngũ độ thanh của thơ Đường luật nên rất giàu tính nhạc. Nhạc sỹ Hải Anh có lẽ cũng có niềm xúc động như Minh Hien khi đọc bài thơ nên đã phổ nhạc cho bài thơ, mời các bạn lắng nghe giai điệu sâu lắng của bài hát NHẤT TỰ VI SƯ với lời thơ của thi sỹ Hansy:
http://sannhac.com/mp5239...-haianhyeunhacvietnam.htm

Để kết bài, Minh Hien cũng xin có bài hoạ cùng với Nhà thơ Hansy, gọi là tỏ chút tình đồng điệu:

BÁN TỰ VI SƯ
[Ngũ độ thanh]

Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy
Học lễ thêm nhiều để thấm hay
Đức độ ngời thơm tràn nghĩa khảm
Minh hiền toả rạng thắm tình thay
Từ khi nhỏ dại tôn thờ dáng
Tận thủa khôn già kính mãi ai
Tâm này khắc đậm lòng sâu thẳm
Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy

Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy
Lễ hội hôm này tỏ kính ai
Nhạc nhã mừng vui chào đón thả
Thơ vần rộn rã ngỏ lời thay
Muôn đời kết nghĩa tình yêu đẹp
Một quãng cùng nhau hiểu biết hay
Ôn nhiều kỷ niệm đừng quên nhé
Dù cho nửa chữ biết ơn Thầy

Minh Hien
*******************************************
–Weblog HANSY: https://poethansy.blogspot.com/
–THƠ TÌNH Hansy-FB: https://www.facebook.com/PoetHansy#
–ĐƯỜNG LUẬT XƯỚNG HOẠ-FB: https://www.facebook.com/...roups/DUONGLUAT.XUONGHOA/
15.00

Trang trong tổng số 29 trang (290 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [14] [15] [16] [17] [18] [19] [20] ... ›Trang sau »Trang cuối