Trang trong tổng số 5 trang (50 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5]

Ảnh đại diện

Vương Linh

CÒN GÌ SAU CƠN BÃO

Ai đã từng đi qua cơn bão
Nghe tiếng gào giận dữ mẹ thiên nhiên
Gió giật sấm rung trời đất đảo điên
Xóm làng oằn mình chịu trận…

Ai đã từng đi qua cơn bão
Nghe tiếng trẻ gọi cha giữa hoang tàn
Những đám mây sầm sì cũng dần tan
Nhưng lòng người vẫn một màu xám xịt.

Ai đã từng đi qua cơn bão
Nghe nao nao khát vọng sinh tồn
Lóc nhóc đám người dưới góc mái tôn
Đói…
Lạnh nữa…
Vẫn cười đùa trên lằn sinh tử.

Ai đã từng đi qua cơn bão
Văng vẳng nghe hai tiếng đồng bào
Nén lệ trào cùng góp sức sẻ san
Máu đỏ da vàng là gia đình ta đó.

Cơn bão đi qua khắp nơi bùn đỏ
Mảnh quê hương cảnh đổ nát tiêu điều
Còn lại lòng người, còn lại tình yêu.
Còn khắc khổ, kiên cường, hy vọng.

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Nam Cáp

Nối thơ “Cầm Hoạ”

Ta mượn cây vũ hoạ trần thế
Có hoa có lá, cả thiên hạ
Có hoạ có phúc, lúc lương thê
Chẳng rõ ngồi cạnh người hay ma?
15.00
Ảnh đại diện

Vương Linh

Cảm ơn đã hoạ thơ mình
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vương Linh

Cà Phê Sớm Đông

Cà phê đắng dưới lát cắt đầu đông
Nắng xám lạnh ghì lên người trên phố
Cô gái khẽ xiết khăn mềm quanh cổ
Cố thu mình, run bước heo may…

Lấp ló giữa khẳng khiu những hàng cây
Chú chim nhỏ nép mình trong tổ cũ
Cây rũ lá, đã chẳng còn che chở
Trời trở mưa… biết có lạnh không?

Người trong quán rậm rịch ngó trông
Nhịp chân rung theo giọt đời chảy chậm
Mùa đông tới, lẽ nào chưa đủ thấm?
Sao còn mong chút đắng cho lòng.

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vương Linh

Có một người em gái từng nói với tôi:
“Em thích tiếng chuông gió lanh canh… anh có thể viết tặng em một bài được không?”
Tôi đáp: “Anh sẽ viết, khi đủ cảm xúc.”

Nhưng rồi, tôi nhận ra rằng mình không thể viết về chuông gió như cái cách người ta thường viết - đẹp, mong manh, lung linh trong gió.
Tôi chỉ nhìn sự vật như nó vốn vậy.

Chuông gió không tự reo.
Nó đứng yên, chờ một cơn gió vô tình đi ngang rồi ngân lên vài tiếng đục trong.

Tôi viết về cái bản chất ấy — về sự chờ đợi, về thứ tình cảm không thể giữ.
Về một chiếc chuông chỉ biết đứng đó… khi gió vốn thuộc về trời.

Thân tặng!

CHUÔNG GIÓ

Chiều đổ nghiêng theo mái hiên nhà
Dưới xà gỗ cũ, chuông gió treo
Leo lét ánh tà dương khép muộn
Chiều không gió…
Không tiếng chuông reo.

Bởi vốn dĩ chuông sinh ra vì gió
Chẳng thể vang khi chỉ có một mình
Gió vô tình chợt đi chợt lại
Chuông giật mình sai nhịp đinh đang…

Khi gió đùa trêu đám sương tan
Chuông réo rắt ngân vang hoà nhịp.
Mỗi dịp gió mùa về hiu hắt
Chuông nhẹ đưa tiếng sắt se lòng.

Chuông gió ngân văng vẳng tiếng đục trong
Không phải vì chuông…
Mà vì gió lúc thương lúc giận.
Gió đi rồi chuông bần thần đứng lặng…
Biết gió của trời sao vẫn nặng tâm tư.

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vương Linh

ĐÊM NGHĨA TRANG

Tôi lang thang trong khoảng đêm lạnh lẽo
Vô tình qua quãng vắng neo người.
Lấp ló ven đường xen dưới đám cỏ hoang,
Những khuôn mặt trắng đen phủ đầy vết rạn.

Nơi đây…
Nơi thời gian đã cạn,
Chỉ còn lạnh toát những tấm bia.
Bao hơn thua, được mất xưa kia
Chỉ đổi lại vài dòng trên đá.
Kẻ nghèo hèn
Kẻ sang giàu tha hoá,
Cũng như nhau - chỉ một nắm xương,
Cũng như nhau - chỉ một nén hương,
Và nụ cười vô hồn trên di ảnh.

Tôi lướt nhanh trong nghĩa trang hưu quạnh
Sương giăng,
Mộ lạnh…
Những khuôn mặt cười không thành tiếng
Trăng cũng lặng yên…
Bao buồn vui, hờn giận, nổi chìm
Lạnh cả rồi, theo tro tàn nhiệt huyết.

Như thước phim đã lộ ra cái kết
Sao vượt qua kịch bản cuộc đời
Uổng công vùng vẫy kiếp người
Có khác được đâu…
Kết không có hậu.

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vương Linh

MỘT SỚM VÙNG CAO

Một sớm vùng cao chênh chao rượu gạo,
Khói bếp pha sương vương vất gió đông.
Thiếu nữ người Mông bên lửa than hồng,
Hây hây gò má men nồng hương lay.

Có chàng trai bản chưa uống đã say,
Chén rượu trên tay, chén rượu còn đầy.
Mà trong mắt đã ngả nghiêng thế giới,
Thấy bóng hoa bay theo dáng ai cười.

Chợ sớm đông người rôm rả tiếng rao
Các mế vùng cao mời chào đon đả
Ngòn ngọt thoảng qua mùi khoai nướng sém,
Ngây ngất men ngô dỗ khách đường xa.

Nhịp thở nơi đây, nhịp thở nhẩn nha
Lọn gió trong veo khẽ luồn khe đá
Chú chó cộc đuôi duỗi mình thư thả,
Chờ ánh dương lên… trễ hẹn tiếng gà.

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vương Linh

MỘT SỚM VÙNG CAO

Một sớm vùng cao chênh chao rượu gạo,
Khói bếp pha sương vương vất gió đông.
Thiếu nữ người Mông bên lửa than hồng,
Hây hây gò má men nồng hương lay.

Có chàng trai bản chưa uống đã say,
Chén rượu trên tay, chén rượu còn đầy,
Mà sao trong mắt ngả nghiêng thế giới,
Thấy bóng hoa bay theo dáng ai cười.

Phiên chợ sớm đông đượm ấm tình người.
Các mế vùng cao mời chào đon đả.
Ngòn ngọt mật khoai sém tro bếp rạ,
Ngây ngất men ngô dỗ khách đường xa.

Nhịp thở nơi đây, nhịp thở nhẩn nha…
Lọn gió trong veo nhẹ vờn mây, đá.
Chú chó cộc đuôi duỗi mình thư thả,
Chờ nắng mai lên tô những nóc nhà.

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vương Linh

VỀ NHÀ

Ta lại về với mẹ ta thôi
Về dưới vòng tay đã điểm đồi mồi
Để mỗi tối lại được nằm thổn thức
Nghe dỗ dành “Có mệt lắm không con”.

Ta lại về với mái ấm đầy tròn
Dẫu linh hồn đã chẳng còn nguyên vẹn
Năm tháng bon chen giữa miệng đời sắc lẹm
Lại về đây nghe bỏm bẻm yêu thương.

Ta lại về với tất cả khiêm nhường
Bỏ lại kia vẻ ngoài gai góc
Bẽn lẽn theo cha như ngày còn đi học
Trong vắt mắt nai nghe cha kể chuyện đời.

Ta lại về với tất cả thảnh thơi
Lãng đãng nghe tiếng nước sôi trên bếp
Ngắm tóc cha bạc theo từng nếp
Khoé mắt phong sương vương vẻ nhọc nhằn.

Ta lại về với những ân cần
Ấm áp người thân quây quần mâm cỗ
Những tràng cười nghiêng như thác đổ
Chẳng phải lo cố lấy lòng ai.

Ta lại về với nguyên dạng hình hài
Ta lại là ta của ngày xưa ấy
Đứa nhỏ lon ton đôi mắt tròn đen láy
Đứng giữa mẹ cha hấp háy nụ cười.

Một năm lại sắp qua rổi…
Được bao xuân nữa… mảnh trời tuổi thơ?

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Vương Linh

NHẮN NGƯỜI CHƯA GẶP

Hỡi người con gái chưa từng gặp
Gửi em chút gió gợn sóng lòng
Để giữa đêm trong mộng mị đơn phòng
Chợt tỉnh giấc nhớ đến người viễn xứ.

Hỡi người con gái chưa từng gặp
Gửi em nét hoạ thắm dung hình
Để sâu trong mắt đọng nét tình
Khắc anh vào tận cùng ám ảnh.

Hỡi người con gái anh chưa gặp
Chưa một lần môi thắm chạm môi
Chưa từng gần nếm hơi thở bồi hồi
Sao lại khiến anh ghen hờn đến thế.

Khiến anh lạc trong cơn mê hoang dại
Ghét cả nắng chiều lỡ phủ vai em
Đốt thế gian trong ngọn lửa cuồng ghen
Không cho phép ai chen vào suy nghĩ.

Anh sẽ gửi nhiều thêm ích kỷ
Giữ em riêng trong khoảng trời riêng
Hỡi người tình trong  muôn giấc mộng miên
Anh nguyện chết để thấy em xuất hiện.

-Vương Linh-
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 5 trang (50 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5]