16571
TÌNH CÂM
Phạm Bá Chiểu
Anh là gió bung chính mình cuồn cuộn
Vờn tóc em rối cả mộng xuân thì.
Lá cũng biết thì thầm lời say đắm,
Cớ sao em chẳng nói một điều chi?
Anh là biển đắm say trong mắt biếc,
Sóng xô bờ réo gọi mãi không thôi.
Cát cũng biết khắc mình lên dấu tích,
Cớ sao em vẫn khép lại môi cười?
Anh là nắng cháy cạn lòng khát khao,
Sưởi cỏ cây dạt dào nỗi chờ mong
Hoa còn biết vắt mình dâng hương sắc
Cớ sao em giam tình giữa đêm đông?
Hãy nói đi, một lời thôi em hỡi
Để thơ tình không lạc tận chốn nao
Trăng cũng biết rót vàng vào đêm mật
Sao tình em còn giấu tận nơi nào?
16572
YÊU LÀ
Phạm Bá Chiểu
Yêu là gió hoá thành cơn bão lớn,
Cuốn tim người trong cuồn cuộn đam mê.
Yêu là lửa thiêu lòng trong bỏng rát,
Chẳng ngại ngần, dù hoá khói bay đi.
Yêu là nắng đổ tràn trên lối nhớ,
Làm con đường em bước cũng vàng thơ.
Yêu là biển muôn nghìn con sóng vỗ,
Xô vào anh muôn vạn nỗi mong chờ.
Yêu là sông chẳng bao giờ biết mỏi,
Chở bốn mùa về tận biển bao la.
Yêu là đất, nở muôn loài hoa mới,
Gọi xuân về trong rộn rã chim ca.
Yêu là chết nếu tình không rực cháy,
Bởi một ngày chẳng nhớ cũng hoang vu.
Yêu là sống, một đời không hối tiếc,
Yêu em rồi, tim hát khúc thiên thu!
16573
LÊN TÂY BẮC NHỚ MỘT NGƯỜI
Phạm Bá Chiểu
Em rời bước, núi gầy xơ xác,
Suối không reo, lá chẳng nên lời.
Gió thôi hát giữa rừng hoang vắng,
Chẳng buồn đưa nắng xuống đồi phơi.
Sông cúi mặt, buồn trôi vô định,
Nhớ bóng người soi nước năm nao.
Trăng cũng vỡ, chênh vênh mép núi,
Nghe lòng đau như thác nghẹn ngào.
Anh đứng đó, đếm ngày hoang hoải,
Nhớ một người—rừng núi buồn theo.
Mưa rừng xuống, cành khô bật khóc,
Nhớ bao ngày xưa cũ dấu yêu.
Giờ em đã quên màu sương trắng,
Bỏ đại ngàn với gió chơi vơi.
Chỉ còn núi ôm bao hoài niệm,
Đứng trăm năm gọi một tên người…
Anh đứng đó—bóng dài trên dốc,
Lặng nhìn sương ôm núi thẫn thờ.
Bản xa vắng, chiều phai màu khói,
Nghe tim mình vỡ giữa hoang sơ.
Em đi rồi—rừng thôi xanh lá,
Mùa thu vàng rũ xuống thung sâu.
Chỉ tình anh còn nguyên màu cũ,
Nhưng em rời như thuở chưa nhau
16574
SÓNG MỒ CÔI
Phạm Bá Chiểu
Sóng vẫn vỗ nhưng bờ xưa chẳng đợi
Biển mênh mông mà hoá bến vô tình
Sóng lạc lối giữa đại dương bối rối
Bởi bờ yêu đã hoá khói tan hình
Gió thì thầm gọi tên ai xa khuất
Mà sóng đau như nứt vỡ tim mình
Cát bạc trắng như lòng ai đổi sắc
Để sóng buồn trôi mãi chẳng bình yên
Biển muôn kiếp vẫn ru hoài con sóng
Nhưng ngàn năm sóng chẳng chạm bờ xưa
Anh cũng thế, một đời tim lồng lộn
Nhưng người thương mây đã hoá thành mưa
Sóng mồ côi giữa vô vàn con sóng
Biển dạt dào nhưng đâu bến chờ mong?
Tim anh cũng như con thuyền lẻ bóng
Lạc lênh đênh giữa bão tố muôn trùng...
Bờ không đợi, sóng vẫn không ngừng vỗ
Biển muôn đời dào dạt chẳng hề nguôi
Sóng sinh ra để muôn trùng khuấy trộn
Chẳng vì ai mà lặng lẽ tàn phai
Bờ không đợi, sóng vẫn hoài khao khát
Dẫu bạc đầu theo năm tháng bung mình
Sóng không khóc, chỉ âm thầm vỗ mãi
Tình chết rồi nhưng hoài ước hồi sinh
16575
SÓNG NGỰC
Phạm Bá Chiểu
Sóng dạt dào như ngực em thổn thức
Vỗ vào anh từng nhịp nhớ miên man
Dẫu biển rộng, sóng muôn đời không lạc
Vẫn một bờ duy nhất để vỡ tan
Sóng chạy mãi dưới chân em bối rối
Như tim anh cứ thấp thỏm không lời
Biển xanh quá, mà bờ xa quá đỗi
Anh yêu rồi, nhưng chưa dám vươn khơi
Sóng thao thức như mắt em chớp khẽ
Giữa muôn trùng thương nhớ dội về tim
Mỗi con sóng là một câu thề nhé
Vỗ đời đời chẳng biết nghĩa lặng im
Sóng nghiêng ngả như lòng anh nghiêng ngả
Mỗi dạt dào một nhịp nhớ triền miên
Gió thổi nhẹ mà tim anh bão lạ
Sóng vỡ oà hay vỡ cả niềm em?
Biển trong anh xanh màu yêu bất tận
Sóng trong em cuộn mãi những khát khao
Dẫu bão tố hay đại dương biến động
Sóng vẫn mềm ru mãi giấc chiêm bao
Nếu có kiếp hoá thân làm sóng trắng
Xin nguyện hoài ôm biển của đời nhau
Dẫu gió cuốn hay đất trời nghiêng ngả
Vẫn vỗ hoài trong ngực đến ngàn sau
16576
VỀ TẮM DÒNG THƠ QUÊ
Phạm Bá Chiểu
Anh về tắm dòng sông thơ quê viết
Nắng úa vàng, rơi rơi vỡ trên sông.
Sóng hoảng hốt quên đường về tìm bến,
Gió ngủ vùi quên khuấy đảo tầng không
Sông oà khóc cõng mùa trôi hoang hoải,
Gối bãi, thuyền lạc giữa giấc chiêm bao.
Trăng bạc tóc ngồi thiền trên trời ắng,
Hàng tre xanh cất những tiếng nghẹn ngào
Quê vẫn đó mà người đâu vắng bóng,
Sỏi trên đường cũng bỗng hoá cô đơn.
Lá không gió cũng buồn mà rụng xuống
Như tình anh rơi vỡ xuống hoàng hôn.
16577
NGẮM THÁP ĐÔI QUY NHƠN
Phạm Bá Chiểu
Ngắm tình đôi tháp ngàn năm
Buồn tình ta chỉ được dăm ba tuần
16578
HOÀNG HÔN THÁP ĐÔI
Phạm Bá Chiểu
Hoàng hôn vỡ khi chạm đôi tháp cổ
Rót trần gian những giọt nước mắt hồng
Gió gào kể chuyện tình xưa cổ tích
Rằng tháp đôi tình chỉ một thuỷ chung
Đôi tháp khóc hay hoàng hôn lệ đổ?
Một tình chung hoá đá đến thiên thu
Mây cuồng nộ giật từng cơn mưa hận
Xé niềm xưa dội xuống nẻo bây giờ
Nếu số phận dìm đôi ta vào đá
Hãy ngủ yên trong huyễn mộng Tháp Đôi
Dẫu hoàng hôn cứ trào dâng lệ lửa
Tình đôi ta bất tuyệt đến muôn đời
16579
CHIỀU LỬA QUY HOÀ
Phạm Bá Chiểu
Chiều Quy Hoà nhóm hoàng hôn bùng cháy
Biển dùng dằng ôm hôn nắng rời tan
Mây quên lối thiêu thân lao phía lửa
Nắng vỡ mình cuộn sóng vỡ mình loang
Gió quét lửa nhuộm trời màu lụa đỏ
Tung tăng cây điệu múa lửa tưng bừng
Biển nhạc trưởng chỉ huy dàn sóng hát
Cháy khúc lòng tình Hàn-Mộng thuỷ chung.
Em có thấy cát vàng nghiêng ánh lửa
Như mộ Hàn rực cháy giữa chiều buông?
Hồn đắm lặng, thơ tình anh hoá khói
Bay lang thang theo sắc đỏ hoàng hôn?
Ta chung bước trên bờ rêu nhuốm lửa
Cảm thời gian rớt bỏng giữa vòng tay
Nắng cứ vỡ hôn ngàn hoa sóng nở
Thánh ca buồn tứa giọt lửa tung bay
Nếu số phận vùi ta vào giữa lửa
Hãy cháy lên cùng chiều lửa Quy Hoà
Để mai mốt dù tan thành tro bụi
Kiêu một thời rực rỡ lửa tình ta
16580
ĐÔI VÀ ĐƠN QUY NHƠN
Phạm Bá Chiểu
Anh chẳng hiểu vô tình hay hữu ý
Em đưa anh đến Cầu Đôi, Tháp Đôi
Thơ tình anh chẳng đơn côi từ ấy
Đã thành đôi từ giữa giấc mơ rồi
Biển xanh biếc và mắt em đen láy
Anh hỏi lòng nơi đâu thẳm sâu hơn
Biển đo được và mắt em không thể
Làm sao đo biển mắt ấy Quy Nhơn?
Anh đến đây vô tình hay hữu ý
Phải anh tìm tiên nữ cõi Tiên Sa?
Tiên sa xuống miền Quy Nhơn tiên cảnh
Vào mê cung, liệu chàng có lối ra?
Giờ tạm biệt, gió khuấy mình thành bão
Sóng hú gầm xé nát khúc chia ly
Hoàng hôn búa đập hồn thành vụn nắng
Tiếng chuông chùa níu giật bước người đi
Giờ tạm biệt, xé ta làm hai nửa
Lẽ nào ta thành Cầu Đơn, Tháp Đơn?
Tạm biệt nhé, thuyền thơ anh ở lại
Chìm một đời mắt em- biển Quy Nhơn
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường