Trang trong tổng số 96 trang (954 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [88] [89] [90] [91] [92] [93] [94] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16461
CHIA LY
Phạm Bá Chiểu

Cánh buồm nhuộm máu hoàng hôn
Người đi sông khóc, lũ hồn lệ tuôn


16462
DỖ EM
Phạm Bá Chiểu

Đừng buông nước mắt, thơ bay
Trời còn run rẩy đổ đầy bão dông


16463
THƠ GHEN
Phạm Bá Chiểu

Thơ ghen em quá tài hoa
Hồn anh, em buộc trong tà áo bay…


16464
MẮT ĐÔNG
Phạm Bá Chiểu

Đừng buông ánh mắt mùa đông
Kẻo thơ anh nắng nồng không dám về


16465
ÁO LỤA HÀ ĐÔNG
Phạm Bá Chiểu

Em tung áo lụa Hà Đông
Mây bay phố thị, nắng nồng trốn tim


16466
ĐỪNG BAY ÁO
Phạm Bá Chiểu

Đừng bay áo lụa Hà Đông
Kèo Sài Gòn nắng trốn hổng thơ anh

(Lạy thi sĩ Nguyên Sa vì tội đạo ý thơ ạ)


16467
ÁNH MẮT HEO MAY
Phạm Bá Chiểu

Đừng buông ánh mắt heo may
Kéo đông đến đổ rét đầy thơ anh


16468
MÁI CHÙA QUÊ
Phạm Bá Chiểu

Mái chùa cong tựa thuyền trăng
Chở đầy ký ức, chở tràn quê hương


16469
MÁI CHÙA CONG
Phạm Bá Chiểu

Mái chùa cong tựa vành nôi
Ru mưa, ru nắng, ru trời quê hương


16470
CÕNG CẢ QUÊ HƯƠNG
Phạm Bá Chiểu

Mái chùa còng cõng trăng thanh
Cõng mưa, nắng, bão… mà thành tình quê
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16471
HOÀ TẤU SÔNG QUÊ
Phạm Bá Chiểu

Chim ca, sóng hát, tre cười…
Không hay thì cũng là lời quê hương


16472
NỔ LÒNG KIÊU
Phạm Bá Chiểu

Lòng kiêu ngạo trái tim tôi
Nổ tung trước chỉ nụ cười nở em


16473
MẮT LIẾC
Phạm Bá Chiểu

Hãy đừng ánh mắt liếc nhanh
Thơ tình anh bỗng tung hoành bão dông


16474
VỚT TRĂNG
Phạm Bá Chiểu

Vớt dùm trăng trẫm giữa sông
Như tình tôi đuối giữa dòng mắt em



16475
BÀI THƠ DANG DỞ
Phạm Bá Chiểu

Nửa câu thơ vỡ giữa trời
Nửa trang giấy trắng tình tôi chẳng lành


16476
GOM
Phạm Bá Chiểu

Trời gom bão đổ vào đông
Như anh gom nhớ đổ dòng thơ yêu


16477
GIAO MÙA
Phạm Bá Chiểu

Hồ nghiêng uống chút thu tàn
Kèo mùa đông đã vội mang rét về


16478
CẦN MẤY VỢ?
Phạm Bá Chiểu

Đàn ông như biển mênh mông
Bao nhiêu sông đổ cũng không thể đầy


16479
VỢ NAY
Phạm Bá Chiểu

Cá không ăn muối, cá ươn
Chồng mà cãi vợ chỉ đường… đầu thai


16480
VỚI VỢ
Phạm Bá Chiểu

Vợ mình áo gấm, xông hương
Vợ người áo rách, anh thương… vợ mình
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16481
KHI ĐÃ SÓNG THẦN
Phạm Bá Chiểu

Sinh ra đã sóng thần rồi
Ngại gì dăm bão biển khơi tung hoành


16482
ĐỜI VÀ TÌNH
Phạm Bá Chiểu

Đời như biển vãi sóng cuồng
Tình như hải đảo kiên cường hiên ngang


16483
GIĂNG LƯỚI
Phạm Bá Chiểu

Trời giăng lưới nắng bắt mây
Em giăng lưới tóc bắt đầy mơ anh


16484
TẶNG EM NGÀY PHỤ NỮ QUỐC TẾ
Phạm Bá Chiểu

Bởi em là ánh nắng của mùa xuân
Anh không lạnh giữa đời- đông rét đổ
Dù cuộc sống biết bao nhiêu bão tố
Nhưng bên em vất vả hoá thơ tình.

Bởi em là biển rộng giữa trời xanh
Anh con sóng cuộn mình trong thương nhớ
Dẫu bão tố xô bờ bao trăn trở
Vẫn vỗ về hạnh phúc mãi không thôi.

Bởi em là tia nắng của mặt trời
Anh dòng sông tuôn trào dòng nước mát
Bởi em hát, suối hồn anh trong vắt
Nốt nhạc tình ngân mãi bản yêu thương.

Bởi em là hương ngát của ngàn hương
Anh ong mật tận cùng trong mê mải
Chắt từng giọt yêu thương dâng hoài mãi
Để đời này chẳng nhạt nghĩa yêu đương

Dẫu đông sang hay nắng hạ cháy bừng
Dẫu năm tháng ngả nghiêng màu tóc trắng
Chỉ cần em hát lời yêu sâu lắng
Anh nguyện là trọn vẹn bản tình ca!


16485
TÌNH KHÔNG THỂ TẢ
Phạm Bá Chiểu

Bằng lời sao tả tình yêu
Tình anh vượt cả mọi điều lời trao?


16486
NẮNG THUA
Phạm Bá Chiểu

Nhìn em má ửng hây hây
Biết thua, nắng trốn vào mây ngượng ngùng


16487
TRĂNG GHEN
Phạm Bá Chiểu

Trăng nhìn em má hây hây
Nên đêm ánh sáng hao gầy hờn ghen


16488
HAI VẦNG NGỰC
Phạm Bá Chiểu

Mẹ, vầng ngực dưỡng đời anh
Em, vầng ngực dưỡng ngọt lành nguồn thơ


16489
TRƯỚC HAI VẦNG NGỰC
Phạm Bá Chiểu

Anh khôn nhờ ngực mẹ hiền
Nhưng ngu dại trước ngực thiên thần nàng


16490
HẠNH PHÚC LÀ CHÍNH MÌNH

Bạn là ngọn gió cuốn tung
Tự do tung cặp cánh cùng trời xanh.

Bạn là sông chảy ngọt lành,
Dẫu ghềnh, dẫu thác vẫn thành đại dương.

Bạn là lửa giữa đêm sương,
Tự mình toả ánh sáng đường bạn đi.

Bạn là cây giữa xuân thì,
Gốc bền, hoa đẹp nở chi ngại ngần.

Bạn là trời chẳng nhốt vầng,
Mây trôi, nắng đậu, bạt ngàn gió reo.

Bạn là biển rộng không neo,
Sóng căng lồng ngực, thuỷ triều hát vang.

Bạn là ánh sáng huy hoàng,
Không ai tắt được ngọn vàng trong tim.

Bạn là hạnh phúc, lặng im,
Chẳng cần tìm kiếm, bởi tim chính mình.
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16491
TRÉO NGOE
Phạm Bá Chiểu

Tréo ngoe bao việc đời này
Không trâu bắt chó đi cày ruộng sâu


16492
SÔNG HÀ THANH HOÀNG HÔN
Phạm Bá Chiểu

Hoàng hôn xuống, trời lật nghiêng chảo lửa
Rót máu đào xuống sông biếc Hà Thanh
Dòng bỗng chốc nhuộm thành rồng lửa đỏ
Sóng- vẩy rồng bay cuồn cuộn trời xanh

Gió điên dại vẫy vùng trong sắc máu
Xé mây bay thành muôn mảnh giữa trời
Để nắng nhuộm hoá muôn phượng hoàng lửa
Xoè cánh bay về tận phía xa vời

Sông- rồng lửa cuộn bay về biển cả
Mây cháy mình- phượng hoàng lửa muôn phương
Cầu Thị Nại vắt hoàng hôn vào biển
Tạc lên cao bóng dáng một thiên đường

Anh rồng lửa bên em phượng hoàng lửa
Tay trong tay bay về phía biển triều
Sông cuồn cuộn đổ chỉ về hướng biển
Như đôi mình chỉ hướng biển tình yêu


16493
MỘ HÀN MẶC TỬ, DỐC MỘNG CẦM HOÀNG HÔN
Phạm Bá Chiểu

Mặt trời rớt như con tim rướm máu
Nhểu hoàng hôn xuống Ghềnh Ráng đỏ au
Mộ Hàn ngụp giữa một vầng máu lửa
Quấn Mộng Cầm khăn tang sương trắng phau

Gió lồng lộn hú dài rung vách đá
Biển sóng gầm như bão loạn hồn thiêng
Tình bất tử nhưng tình không thành tựu
Phải Mộng, Hàn một ảo vọng tình duyên?

Ai đứng đó bên bia đầy sắc lửa
Chạm vào thơ hay chạm bóng linh hồn
Dốc Mộng Cầm nâng mộ Hàn Mặc Tử
Ôi mối tình nhuốm máu lửa hoàng hôn

Ta như thấy thơ bay từ mộ đá
Phải than hồng âm ỉ dưới mồ ai
Ôi tình cháy nhưng không thành ngọn lửa
Hoàng hôn rơi... vãi máu xuống thơ người


16494
DỖ EM KHÓC
Phạm Bá Chiểu

Đừng buông nước mắt thành sông
Kẻo anh mắc cạn thuyền không đến bờ


16495
ĐỪNG ÁNH LƯỜM EM
Phạm Bá Chiểu

Đừng lườm lạc cả ngàn mây
Thơ anh lạc cánh chim gầy trời xa


16496
RÓT MÁU BÌNH MINH
Phạm Bá Chiểu

Trời nghiêng chảo lửa bình minh
Rót vào hồn kẻ si tình máu thơ


16497
CHỢ TRỜI
Phạm Bá Chiểu

Có ai bán tiếng à ơi
Ta mua ru lại một thời ấu thơ?


16498
MUA SÓNG THẦN
Phạm Bá Chiểu

Có ai bán ngọn sóng thần
Tôi mua tặng biển tình anh ngủ vùi


16499
MUA LẠI TUỔI THƠ
Phạm Bá Chiểu

Ngắm cò chở tiếng ru bay
Tôi mơ mua lại những ngày nằm nôi


16500
MUA TRĂNG
Phạm Bá Chiểu

Trăng còn sót ánh vàng rơi
Xin mua một mảnh vá thời ngây ngô
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16501
MUA MÂY?
Phạm Bá Chiểu

Trời ơi, có bán mây vàng
Tôi mua kéo sợi dệt nàng áo tơ?


16502
ĐỔI TIẾNG CƯỜI
Phạm Bá Chiểu

Giá ai bán tiếng em cười
Anh đem dâng cả đất trời đổi trao


16503
MUA BUỒM
Phạm Bá Chiểu

Có ai bán cánh buồm xa
Tôi mua về vượt bao la biển tình?


16504
RAO MUA NẮNG
Phạm Bá Chiểu

Có ai bán nắng hạ vàng
Tôi mua ủ ấm tim nàng giá băng?


16505
THƠ THU
Phạm Bá Chiểu

Lá vàng tựa nét bút ai
Nhẹ rơi mặt đất viết bài thơ thu


16506
ĐÀ LẠT THÔNG
Phạm Bá Chiểu

Hàng thông, tề chỉnh đoàn quân
Lá reo như khúc quân hành oai phong


16507
SÔNG XUÂN
Phạm Bá Chiểu

Sông thêu áo lụa nắng vàng
Đôi bờ hoa rộ, xuân sang bao giờ?


16508
VẪN BIẾT MÙA XUÂN ĐẾN
Phạm Bá Chiểu

Đất trời bỗng nở đầy hoa
Không cần lịch cũng biết là mùa xuân


16509
YÊU?
Phạm Bá Chiểu

Yêu là cháy ở trong lòng núi lửa,
Dung nham sôi chẳng thể tắt bao giờ
Sưởi tim hồng, ngạo đông vãi gió mưa
Mà ngọn khói cứ bay về vô hướng.

Yêu là gió hoá thành cơn bão chướng
Cuốn hồn đi theo những giấc mơ xa,
Tưởng tay cầm nhưng bóng cứ phai nhoà,
Vừa chạm tới đã thành mây tan biến.

Yêu là dậy ngọn sóng thần tung biển
Cuốn trôi phăng mọi sợ hãi, nghi ngờ
Đưa lứa đôi lên tận đỉnh tình thơ
Nơi bão tố cũng là nơi trú ẩn

Yêu là nắng rót vào tim giọt ấm
Mật ngọt ngào đọng giữa chén môi ai
Uống tiếng cười mà suốt một đời say
Một giọt lệ cũng biến thành châu ngọc

Yêu là khôn cũng biến thành kẻ ngốc
Biết một người mà quên cả đất trời
Mắt chỉ còn nhìn một hướng mà thôi
Yêu là ngốc mới tình yêu đích thực


16510
THÊU THƠ
Phạm Bá Chiểu

Ngắm tia nắng rót mắt nàng
Hồn anh thành lụa thêu ngàn thơ yêu


16511
ĐỜI EM
Phạm Bá Chiểu

Đời em biết có ra gì
Học thì rất nhác, yêu thì rất chăm


16512
CHỈ GIỎI YÊU
Phạm Bá Chiểu

Em còn bé bỏng ngu si
Chỉ yêu thôi, chẳng biết gì ngoài yêu


16513
ĐƯỜNG CONG NGUY HIỂM
Phạm Bá Chiểu

Đường cong sông uốn, thuyền chìm
Đường cong em uốn chìm tim anh rồi



16514
TRĂNG CHÊ
Phạm Bá Chiểu

Ánh trăng lúng liếng bên hè
Cười em lười học nhưng mê thư tình



16515
MẮT CƯỜI?
Phạm Bá Chiểu

Rằng xinh đâu chỉ là hoa
Mà còn mắt biết nở ra nụ cười


16516
CÓ TUỔI RỒI…
Phạm Bá Chiểu

Có tuổi rồi ta chỉ muốn bình yên
Thả hồn mộng giữa thiên nhiên yên ả
Mặc ngoài kia vẫn lao xao nghiêng ngả
Chỉ cần lòng tự tại giữa đời trôi.

Có tuổi rồi cất hết những xa xôi
Đâu ham muốn những chân trời mơ mộng
Chỉ cần sớm thấy vườn nhà xanh bóng
Chiều ngồi nghe chim hót cạnh song thưa

Có tuổi rồi đâu thiết chuyện hơn thua
Lòng rộng lượng cùng nụ cười tha thứ
Những vụn vặt chẳng cần quan tâm nữa
Chỉ giữ riêng điều đáng giá trong đời.

Có tuổi rồi chẳng tiếc giấc mơ trôi
Chỉ cần đủ một căn nhà bé nhỏ
Bữa cơm ấm, một giọng cười rôm rả
Một tấm lòng trong trẻo với yêu thương.

Có tuổi rồi ta hiểu chuyện vô thường
Nhẹ buông bỏ để tâm hồn rộng mở
Sống chân thành, gặt mùa thu rực rỡ
Lúc đông mời thanh thản bước vào mơ…


16517
BIẾT VẪN MONG SẬP BẪY
Phạm Bá Chiểu

Biết nàng giăng bẫy ánh nhìn
Tôi mong vướng bẫy, trái tim không về


16518
EM ĐỪNG
Phạm Bá Chiểu

Em đừng buộc nắng mắt trong
Kẻo thơ anh nướng mùa đông cháy giòn


16519
PHỤC TẦM NHÌN XA TRÔNG RỘNG CÁC CỤ
Phạm Bá Chiểu

Xưa kêu “BÀ XÔ phục thay
Chứ kêu “BÀ TỈNH” thì nay nhập rồi
“BÀ HUYỆN”, “BÀ QUẬN” càng toi
Thì nay mất hẳn trên đời còn đâu


16520
ĐỪNG CÀI SAO GIỮA MẮT NAI
Phạm Bá Chiểu

Đừng cài sao giữa mắt nai
Kẻo ngày anh tưởng đêm dài nhớ nhung
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16521
GHỀNH RÁNG MỘ TRĂNG
Phạm Bá Chiểu

Trăng ngã xuống vỡ tràn trên vách đá
Như hồn ai vụn vỡ trước thời gian
Gió quằn quại khóc tình ai đau đáu
Sóng vật vờ ru mãi mộng không tan

Mộ Hàn ngủ giữa màn đêm tịch mịch
Dốc Mộng Cầm như cũng lịm cơn mê
Trăng trắng xoá hay khăn tang phủ mộ
Lệ sương rơi trên bia đá não nề

Ta chạm phải hồn ai trong gió hú
Hay chạm thơ bừng cháy giữa âm u
Dốc Mộng Cầm hôn mộ Hàn Mặc Tử
Mảnh trăng gầy đau vẹt cả thiên thu

Ôi Ghềnh Ráng! Trăng hay là máu đổ
Hay linh hồn rỉ xuống với trăng tan
Trăng tắt lịm nhưng thơ còn bốc cháy
Lửa thơ tình muôn kiếp vẫn lang thang




16522
NHỚ NGƯỜI YÊU
Phạm Bá Chiểu

Từ ngày em vắng xa anh
Chỏng chơ đời tựa bát canh mất thìa
Nhớ em như khoá mất chìa
Ra đường chân dép chân kia mang giày
Bát cơm vơi giữa bàn tay
Muốn đưa lên miệng, chệch ngay lỗ mồm
Ra đường nhớ mỏi nhớ mòn
Thấy cô hàng phở tưởng ngon bóng nàng
Tiến gần anh hỏi một tràng:
“Em ơi, có nhớ anh chàng này không”
Tưởng anh vừa trốn bệnh phòng
Nàng đưa tô phở: “ăn xong, về giùm”
Nhớ em não cũng tưng tưng
Bỗng đâu anh hoá người dưng với mình
Từ ngày em vắng xa anh
Anh- pin điện thoại mất dần phần trăm


16523
TÀI NẤU NƯỚNG
Phạm Bá Chiểu

Trổ tài nấu nướng tài hoa
Nào ngờ toilet cả nhà tranh nhau


16524
TIẾNG LÒNG
Phạm Bá Chiểu

Hôm qua rượu, thịt chó say
Hôm nay trong bụng đựng đầy tiếng kêu


16525
MÔI SON
Phạm Bá Chiểu

Đôi môi em đỏ như son
Nhưng anh đừng chạm kẻo mòn... cặp mông


16526
EM XINH
Phạm Bá Chiểu

Hoa hồng đẹp bởi màu tươi
Mặt em xinh bởi đắp mươi... lớp nền


16527
TƯƠNG PHẢN
Phạm Bá Chiểu

Ngày yêu, thỏ thẻ lời oanh
Cưới về em hét, tim anh nhịp ngừng


16528
ĐŨA LỆCH
Phạm Bá Chiểu

Đôi ta như đũa lệch đôi
Thế mà gắp thịt chẳng rơi miếng nào


16529
THUA EM
Phạm Bá Chiểu

Anh đây sức khoẻ lẫy lừng
Gặp em mới biết đau lưng là gì


16530
THƯƠNG EM
Phạm Bá Chiểu

Thương em mấy núi cũng trèo
Nhưng đau lưng quá, anh leo khỏi giường


16531
MONG ƯỚC NHỎ
Phạm Bá Chiểu

Thương anh chân chất, ngoan hiền
Chỉ mong anh hoá chuyên viên lừa tình


16532
CHUỒN CHUỒN VÀ EM
Phạm Bá Chiểu

Chuồn chuồn động đến là bay
Còn em động đến lăn quay ra giường


16533
TÌNH TỐC ĐỘ
Phạm Bá Chiểu

Ngỏ cùng em mấy lời thương
Thoắt anh cái bệnh đau lưng hoành hành


16534
KHỔ VÌ VỢ KHOẺ
Phạm Bá Chiểu

Sáng ra tưởng được giấc lành
Nào ngờ em tiếp tục hành tới trưa


16535
THƯƠNG CHÀNG
Phạm Bá Chiểu

Thương anh yếu ớt cây sào
Em xua mà vẫn xông vào… giường em


16536
MIỆNG VỢ YÊU
Phạm Bá Chiểu

Miệng nàng chúm chím xinh xinh
Mà khi thét bão rung rinh cửa nhà


16537
VỢ TIÊU TIỀN
Phạm Bá Chiểu

Bước vào siêu thị hàng bày
Em mà mở ví, tháng này nhịn cơm


16538
EM DŨNG SĨ
Phạm Bá Chiểu

Thương anh, em cảnh báo rồi
Đừng mà giỏi tán đi đời… cái lưng


16539
TUYÊN BỐ CHỦ QUYỀN
Phạm Bá Chiểu

Tớ tuyên bố độc chiếm chàng
Bé nào léng phéng tớ phang hỏng đồ


16540
CẢNH BÁO
Phạm Bá Chiểu

Dặn chàng giữ cái đòng đưa
Chứ đừng léng phéng, em cưa cụt cành
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16541
GIẬT MÌNH
Phạm Bá Chiểu

Thoảng nghe tiếng quốc gọi hè
Tưởng đâu tiếng vợ gọi về đưa lương


16542
Ý CHÍ VÀ SỞ THÍCH
Phạm Bá Chiểu

Hôm nay quyết chí giảm cân
Thấy tô bún chả tần ngần lại ăn


16543
TÌNH BÁNH BAO
Phạm Bá Chiểu

Tình yêu như cái bánh bao
Nóng thì bỏng miệng, nguội nào muốn ăn


16544
VÌ NGHÈO
Phạm Bá Chiểu

Chém cha cái ví rỗng này
Tao mà mất ghệ vì mày ví ơi


16545
TÌNH VÀ TIỀN
Phạm Bá Chiểu

Tình tan lệ chảy hai hàng
Nhưng nhìn ví ắp cười văng cả hàm


16546
NHỮNG NỤ HÔN TRỜI
Phạm Bá Chiểu

Mưa là những nụ hôn trời
Tặng cho trái đất xây đời đẹp xinh


16547
TÌNH SÉT ĐÁNH
Phạm Bá Chiểu

Gặp nhau, em lẳng ánh tình
Mắt vừa chạm mắt rung rinh cả người


16548
MEN SAY
Phạm Bá Chiểu

Thương nhau môi chạm môi mềm
Đang say men rượu lại thêm men tình


16549
LÚN XIÊU CẢ GIƯỜNG
Phạm Bá Chiểu

Giường kia vừa lún, vừa xiêu
Tại vì đất yếu hay yêu quá đà?


16550
SỨC MẠNH TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Hãi thay, sức mạnh tình yêu
Chân giường lún đất kéo xiêu cả nhà


16551
NGÃ VÀO THƠ ANH
Phạm Bá Chiểu

Cô em tát nước đồng cao
Trượt chân ngã dúi dụi vào thơ anh


16552
UỐNG RƯỢU ĐÊM TRĂNG
Phạm Bá Chiểu

Nàng thôn nữ uống say mèm
Gọi trăng là mẹ, gọi đêm là chồng


16553
TÌNH SÓNG
Phạm Bá Chiểu

Tình yêu như sóng bạc đầu
Quấn vào nhau, trộn vào nhau suốt ngày


16554
KẺO QUÊN LỐI VỀ
Phạm Bá Chiểu

Anh ơi, đừng nắm tay em
Kẻo em nắm lại anh quên lối về


16555
ĐÁM CƯỚI TRỜI
Phạm Bá Chiểu

Mưa xinh cho nắng phải lòng
Cưới nhau sinh một cầu vồng thắm tươi


16556
TÀI THIẾT KẾ
Phạm Bá Chiểu

Ông trời thiết kế tuyệt vời
Nụ hôn dành để hai người khát nhau


16557
THƯƠNG CHỒNG LÀ THƯƠNG MÌNH
Phạm Bá Chiểu

Thương chồng, Minh Mạng rót đều
Thế là em được đêm yêu cháy nồng


16558
KHỔ CÁI GIƯỜNG
Phạm Bá Chiểu

Thịt dê ướp nướng thơm lừng
Ăn xong chỉ khổ cái giường bão dông


16559
VỢ KHÔN NGOAN
Phạm Bá Chiểu

Sâm cau ngâm với rượu ngon
Rót mời chồng uống, đêm mòn bão dông


16560
THỬ SỨC TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Thịt dê chấm với muối tiêu
Biết ngay sức mạnh tình yêu thế nào


16561
8/3
Phạm Bá Chiểu

Thích gì, anh tặng ngày em?
Bất ngờ em bảo thích đêm bão bùng


16562
VƯỢT GIAN KHÓ
Phạm Bá Chiểu

Đại bàng chẳng sợ bão dông
Bay trên tầm bão, gió không cản đường


16563
LÙI ĐỂ TIẾN
Phạm Bá Chiểu

Mũi tên lùi lại phía sau
Để lao phía trước càng mau, càng dài


16564
CHỊU ĐAU ĐỂ VANG
Phạm Bá Chiểu

Chuông kia nhẫn nhịn chịu đau
Mới ngân vang tiếng nhiệm màu muôn phương


16565
CĂNG ĐỂ BUNG
Phạm Bá Chiểu

Dây cung căng đến tận cùng
Là khi đẩy mũi tên bung xa vời


16566
LƠI CHÚC TẾT THIẾT THỰC
Phạm Bá Chiểu

Xuân về xin chúc mọi nhà
Tiền vào mưa lũ, tiền ra mưa phùn


16567
TÂM HÃY NHƯ SEN
Phạm Bá Chiểu

Tâm như sen trắng, lá xanh
Vươn từ bùn bẩn hoá thành tinh khôi


16568
KHUẤY THÀNH THƠ
Phạm Bá Chiểu

Dịu dàng một ánh mắt rơi
Mà sao khuấy cả biển, trời thành thơ?


16569
HÃY KIÊN NHẪN NHƯ KIM ĐỒNG HỒ
Phạm Bá Chiểu

Kim đồng hồ chẳng ngừng bay
Miệt mài đôi cánh cho đầy thời gian


16570
KIỀNG BA CHÂN
Phạm Bá Chiểu

Đàn ông vững chãi đừng quên
Giữa hai chân thật có thêm chân tình
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16571
TÌNH CÂM
Phạm Bá Chiểu

Anh là gió bung chính mình cuồn cuộn
Vờn tóc em rối cả mộng xuân thì.
Lá cũng biết thì thầm lời say đắm,
Cớ sao em chẳng nói một điều chi?

Anh là biển đắm say trong mắt biếc,
Sóng xô bờ réo gọi mãi không thôi.
Cát cũng biết khắc mình lên dấu tích,
Cớ sao em vẫn khép lại môi cười?

Anh là nắng cháy cạn lòng khát khao,
Sưởi cỏ cây dạt dào nỗi chờ mong
Hoa còn biết vắt mình dâng hương sắc
Cớ sao em giam tình giữa đêm đông?

Hãy nói đi, một lời thôi em hỡi
Để thơ tình không lạc tận chốn nao
Trăng cũng biết rót vàng vào đêm mật
Sao tình em còn giấu tận nơi nào?


16572
YÊU LÀ
Phạm Bá Chiểu

Yêu là gió hoá thành cơn bão lớn,
Cuốn tim người trong cuồn cuộn đam mê.
Yêu là lửa thiêu lòng trong bỏng rát,
Chẳng ngại ngần, dù hoá khói bay đi.

Yêu là nắng đổ tràn trên lối nhớ,
Làm con đường em bước cũng vàng thơ.
Yêu là biển muôn nghìn con sóng vỗ,
Xô vào anh muôn vạn nỗi mong chờ.

Yêu là sông chẳng bao giờ biết mỏi,
Chở bốn mùa về tận biển bao la.
Yêu là đất, nở muôn loài hoa mới,
Gọi xuân về trong rộn rã chim ca.

Yêu là chết nếu tình không rực cháy,
Bởi một ngày chẳng nhớ cũng hoang vu.
Yêu là sống, một đời không hối tiếc,
Yêu em rồi, tim hát khúc thiên thu!


16573

LÊN TÂY BẮC NHỚ MỘT NGƯỜI
Phạm Bá Chiểu

Em rời bước, núi gầy xơ xác,
Suối không reo, lá chẳng nên lời.
Gió thôi hát giữa rừng hoang vắng,
Chẳng buồn đưa nắng xuống đồi phơi.

Sông cúi mặt, buồn trôi vô định,
Nhớ bóng người soi nước năm nao.
Trăng cũng vỡ, chênh vênh mép núi,
Nghe lòng đau như thác nghẹn ngào.

Anh đứng đó, đếm ngày hoang hoải,
Nhớ một người—rừng núi buồn theo.
Mưa rừng xuống, cành khô bật khóc,
Nhớ bao ngày xưa cũ dấu yêu.

Giờ em đã quên màu sương trắng,
Bỏ đại ngàn với gió chơi vơi.
Chỉ còn núi ôm bao hoài niệm,
Đứng trăm năm gọi một tên người…

Anh đứng đó—bóng dài trên dốc,
Lặng nhìn sương ôm núi thẫn thờ.
Bản xa vắng, chiều phai màu khói,
Nghe tim mình vỡ giữa hoang sơ.

Em đi rồi—rừng thôi xanh lá,
Mùa thu vàng rũ xuống thung sâu.
Chỉ tình anh còn nguyên màu cũ,
Nhưng em rời như thuở chưa nhau


16574
SÓNG MỒ CÔI
Phạm Bá Chiểu

Sóng vẫn vỗ nhưng bờ xưa chẳng đợi
Biển mênh mông mà hoá bến vô tình
Sóng lạc lối giữa đại dương bối rối
Bởi bờ yêu đã hoá khói tan hình

Gió thì thầm gọi tên ai xa khuất
Mà sóng đau như nứt vỡ tim mình
Cát bạc trắng như lòng ai đổi sắc
Để sóng buồn trôi mãi chẳng bình yên

Biển muôn kiếp vẫn ru hoài con sóng
Nhưng ngàn năm sóng chẳng chạm bờ xưa
Anh cũng thế, một đời tim lồng lộn
Nhưng người thương mây đã hoá thành mưa

Sóng mồ côi giữa vô vàn con sóng
Biển dạt dào nhưng đâu bến chờ mong?
Tim anh cũng như con thuyền lẻ bóng
Lạc lênh đênh giữa bão tố muôn trùng...

Bờ không đợi, sóng vẫn không ngừng vỗ
Biển muôn đời dào dạt chẳng hề nguôi
Sóng sinh ra để muôn trùng khuấy trộn
Chẳng vì ai mà lặng lẽ tàn phai

Bờ không đợi, sóng vẫn hoài khao khát
Dẫu bạc đầu theo năm tháng bung mình
Sóng không khóc, chỉ âm thầm vỗ mãi
Tình chết rồi nhưng hoài ước hồi sinh


16575
SÓNG NGỰC
Phạm Bá Chiểu

Sóng dạt dào như ngực em thổn thức
Vỗ vào anh từng nhịp nhớ miên man
Dẫu biển rộng, sóng muôn đời không lạc
Vẫn một bờ duy nhất để vỡ tan

Sóng chạy mãi dưới chân em bối rối
Như tim anh cứ thấp thỏm không lời
Biển xanh quá, mà bờ xa quá đỗi
Anh yêu rồi, nhưng chưa dám vươn khơi

Sóng thao thức như mắt em chớp khẽ
Giữa muôn trùng thương nhớ dội về tim
Mỗi con sóng là một câu thề nhé
Vỗ đời đời chẳng biết nghĩa lặng im

Sóng nghiêng ngả như lòng anh nghiêng ngả
Mỗi dạt dào một nhịp nhớ triền miên
Gió thổi nhẹ mà tim anh bão lạ
Sóng vỡ oà hay vỡ cả niềm em?

Biển trong anh xanh màu yêu bất tận
Sóng trong em cuộn mãi những khát khao
Dẫu bão tố hay đại dương biến động
Sóng vẫn mềm ru mãi giấc chiêm bao

Nếu có kiếp hoá thân làm sóng trắng
Xin nguyện hoài ôm biển của đời nhau
Dẫu gió cuốn hay đất trời nghiêng ngả
Vẫn vỗ hoài trong ngực đến ngàn sau


16576
VỀ TẮM DÒNG THƠ QUÊ
Phạm Bá Chiểu

Anh về tắm dòng sông thơ quê viết
Nắng úa vàng, rơi rơi vỡ trên sông.
Sóng hoảng hốt quên đường về tìm bến,
Gió ngủ vùi quên khuấy đảo tầng không

Sông oà khóc cõng mùa trôi hoang hoải,
Gối bãi, thuyền lạc giữa giấc chiêm bao.
Trăng bạc tóc ngồi thiền trên trời ắng,
Hàng tre xanh cất những tiếng nghẹn ngào

Quê vẫn đó mà người đâu vắng bóng,
Sỏi trên đường cũng bỗng hoá cô đơn.
Lá không gió cũng buồn mà rụng xuống
Như tình anh rơi vỡ xuống hoàng hôn.


16577
NGẮM THÁP ĐÔI QUY NHƠN
Phạm Bá Chiểu

Ngắm tình đôi tháp ngàn năm
Buồn tình ta chỉ được dăm ba tuần


16578
HOÀNG HÔN THÁP ĐÔI
Phạm Bá Chiểu

Hoàng hôn vỡ khi chạm đôi tháp cổ
Rót trần gian những giọt nước mắt hồng
Gió gào kể chuyện tình xưa cổ tích
Rằng tháp đôi tình chỉ một thuỷ chung

Đôi tháp khóc hay hoàng hôn lệ đổ?
Một tình chung hoá đá đến thiên thu
Mây cuồng nộ giật từng cơn mưa hận
Xé niềm xưa dội xuống nẻo bây giờ

Nếu số phận dìm đôi ta vào đá
Hãy ngủ yên trong huyễn mộng Tháp Đôi
Dẫu hoàng hôn cứ trào dâng lệ lửa
Tình đôi ta bất tuyệt đến muôn đời




16579
CHIỀU LỬA QUY HOÀ
Phạm Bá Chiểu

Chiều Quy Hoà nhóm hoàng hôn bùng cháy
Biển dùng dằng ôm hôn nắng rời tan
Mây quên lối thiêu thân lao phía lửa
Nắng vỡ mình cuộn sóng vỡ mình loang

Gió quét lửa nhuộm trời màu lụa đỏ
Tung tăng cây điệu múa lửa tưng bừng
Biển nhạc trưởng chỉ huy dàn sóng hát
Cháy khúc lòng tình Hàn-Mộng thuỷ chung.

Em có thấy cát vàng nghiêng ánh lửa
Như mộ Hàn rực cháy giữa chiều buông?
Hồn đắm lặng, thơ tình anh hoá khói
Bay lang thang theo sắc đỏ hoàng hôn?

Ta chung bước trên bờ rêu nhuốm lửa
Cảm thời gian rớt bỏng giữa vòng tay
Nắng cứ vỡ hôn ngàn hoa sóng nở
Thánh ca buồn tứa giọt lửa tung bay

Nếu số phận vùi ta vào giữa lửa
Hãy cháy lên cùng chiều lửa Quy Hoà
Để mai mốt dù tan thành tro bụi
Kiêu một thời rực rỡ lửa tình ta


16580
ĐÔI VÀ ĐƠN QUY NHƠN
Phạm Bá Chiểu

Anh chẳng hiểu vô tình hay hữu ý
Em đưa anh đến Cầu Đôi, Tháp Đôi
Thơ tình anh chẳng đơn côi từ ấy
Đã thành đôi từ giữa giấc mơ rồi

Biển xanh biếc và mắt em đen láy
Anh hỏi lòng nơi đâu thẳm sâu hơn
Biển đo được và mắt em không thể
Làm sao đo biển mắt ấy Quy Nhơn?

Anh đến đây vô tình hay hữu ý
Phải anh tìm tiên nữ cõi Tiên Sa?
Tiên sa xuống miền Quy Nhơn tiên cảnh
Vào mê cung, liệu chàng có lối ra?

Giờ tạm biệt, gió khuấy mình thành bão
Sóng hú gầm xé nát khúc chia ly
Hoàng hôn búa đập hồn thành vụn nắng
Tiếng chuông chùa níu giật bước người đi

Giờ tạm biệt, xé ta làm hai nửa
Lẽ nào ta thành Cầu Đơn, Tháp Đơn?
Tạm biệt nhé, thuyền thơ anh ở lại
Chìm một đời mắt em- biển Quy Nhơn
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16571
TÌNH YÊU BIỂN VÀ GHỀNH
Phạm Bá Chiểu

Ghềnh Ráng đứng chìm nửa mình biển biếc
Nửa vươn lên sừng sững hướng trời xanh
Sao chẳng thể chìm cả mình lòng biển
Thành mối tình tuyệt mỹ đến ngàn năm?

Biển khát khao ôm ghềnh vào lồng ngực
Mà ghềnh cao, ngạo nghễ giữa mây trời
Sóng xô mãi, bạc đầu bao lớp lớp
Chạm vào rồi… lại vỡ, lại chơi vơi.

Biển cuồng đắm, sóng trào lên dữ dội
Ghềnh thờ ơ, lơ đễnh giữa âm thầm
Anh khao khát lao mình ôm ghì lấy
Em hững hờ như đá ngủ ngàn năm

Sao em cứ như ghềnh cao vững chãi?
Anh biển trào, thổn thức giữa mênh mông
Đừng lặng lẽ để tình anh vỡ vụn
Tắm biển tình, dù chỉ một lần không?

Biển đau đớn hoá ngàn con sóng dữ
Nhấn chìm anh trong bão tố thuỷ triều
Ghềnh vẫn đứng như bức tường tuyệt vọng
Có lẽ nào em chưa hiểu nghĩa yêu?


16572
MƠ HÃO
Phạm Bá Chiểu

Bao giờ cho đến một ngày
Anh quên một thuở thơ đầy bóng em?


16573
MÀU TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Em cắc cớ bỗng một ngày thủ thỉ:
Hãy cho em được biết màu tình yêu
Em yêu hỡi, khi tình yêu hoà biển
Màu tình yêu là trắng xoá sóng triều

Em yêu hỡi, khi tinh hoà mưa, nắng
Màu tình yêu là bảy sắc cầu vồng
Em yêu hỡi, khi tình yêu hoà lúa
Màu tình yêu vàng vụ gặt trên đồng

Em yêu hỡi, khi tình hoà đau đớn
Màu tình yêu muôn sắc ngọc trai siêu
Em yêu hỡi, khi tỉnh hoà hai đứa
Màu tình yêu rực đỏ lửa tình yêu


16574
ĐAU TÌNH TAN VẪN VỮNG BƯỚC TƯƠNG LAI
Phạm Bá Chiểu

Tiếng cười xưa giờ hoá lời quỷ dữ
Gào thét trong trống hoác trái tim anh
Bóng hình em thành bóng ma lởn vởn
Nhắc nhở anh, tình yêu ấy tan tành

Tình ta đó, một lâu đài bằng cát
Sóng trào lên san phẳng cả niềm mơ
Lời thề cũ hoá cánh chim viễn xứ
Bay muôn trùng chẳng trở lại chốn xưa

Kỷ niệm cũ như loài hoa sớm nở
Rực rỡ rồi tàn úa giữa cô liêu
Thuyền hạnh phúc một lần chao sóng dữ
Vỡ tan tinh trôi nổi mảnh tình yêu

Nhưng chẳng thể trái tim này hoá đá
Nỗi đau tình là bài học tương lai
Anh vẫn bước dù bàn chân rướm máu
Bởi vết thương không thể gọi tên hoài


16575
NẮNG MƯA XƯA
Phạm Bá Chiểu

Em là nắng từng hong khô lạnh giá
Giờ hoàng hôn tắt vội phía xa vời
Anh là gió từng chải làn tóc rối
Giờ lạc đường hoang hoải giữa đơn côi

Em là mưa từng tắm mát nắng gắt
Giờ bão dông quật ướt cả trời xanh
Anh là đất từng ươm màu cỏ biếc
Giờ xói mòn, nứt toác giữa mong manh

Lời thề cũ, cầu vồng mong manh quá
Rực rỡ rồi biến mất giữa cô liêu
Những ngày cũ như dòng sông thao thức
Chảy mãi mà chẳng đến được biển yêu?

Lời yêu cũ như mầm cây mới nhú
Ngỡ xanh đời nào ngờ úa giữa tay
Lời thề ước như cánh diều no gió
Bỗng đứt dây, rơi vỡ giữa tàn ngày

Nhưng rồi gió sẽ hong khô tim khóc
Mùa bão lòng chẳng thể mãi cuồng bay
Mặt trời tắt nhưng bình minh vẫn đợi
Anh tình đau vẫn vững bước tương lai


16576
ĐẾN GIÀ MỚI HIỂU
Phạm Bá Chiểu

Mai em già, mắt nhoà sương, tóc khói
Run rẩy tay, lần đọc áng thơ xa
Tiếc thuở bỏ mối tình anh chân thật
Đời sắp rời, em mới kịp nhận ra

Thuở xuân sắc, người yêu em khôn đếm
Say nụ cười như nắng rớt môi hoa
Em rời bỏ người yêu hồn em đẹp
Yêu khi xinh và cả lúc em già

Tình anh- sông, nhưng làm sao em thể
Tắm hai lần trên chỉ một dòng sông?
Giờ tiếc nuối cũng vòng quay trái đất
Tiếc có làm quay ngược hướng được không?


16577
NGÔN NGỮ TÌNH YÊU
Phạm Bá Chiểu

Tình yêu ta đâu cần lời hoa mỹ
Ngôn ngữ tình chỉ hiểu bởi trái tim
Mắt lườm liếc cũng trao lời tri kỷ
Vờ chạm tay: lời nói giữa lặng im

Cứ lặng lẽ mà yêu không cần nói
Cứ âm thầm mà cháy đến tận cùng
Dẫu bão tố cũng chẳng hề xô lệch
Bởi tim này đã khắc một chữ: chung

Chẳng cần hứa nhưng suốt đời chung bước,
Chẳng cần thề vẫn mãi chẳng lìa xa.
Bởi hạnh phúc không nằm trong câu chữ
Mà nằm trong tiếng hát trái tim ta


16578
NGẮM LỤC BÌNH
Phạm Bá Chiểu

Dòng sông trôi hay chính là khuôn nhạc
Hoa lục bình, những nốt nhạc tím xinh?
Ôi bản nhạc thiên nhiên kỳ diệu quá
Sóng, gió, cây… tấu bản nhạc lục bình?

Em yêu hỡi, nhìn lục bình mà sống
Cứ vừa trôi, vừa nở đoá tươi màu
Ngạo dòng xiết, bão dông tuôn xối xả
Sao chúng mình không thể nở bên nhau?

16579
HỌC LỤC BÌNH
Phạm Bá Chiểu

Dòng sông chảy hay đời đang lay chuyển?
Lục bình trôi đâu phải kẻ buông xuôi
Mặc bão tố, mặc cuồng phong cuộn xiết,
Vẫn dâng hoa, vẫn tím ngát nụ cười.

Em yêu hỡi, đời vốn là bão tố,
Nhưng lục bình nào trĩu xuống bi thương?
Cứ nở rộ giữa dòng trôi nghiệt ngã,
Cứ toả hương dù nước cuốn vô thường.

Hãy nắm chặt tay nhau và tiến bước,
Học lục bình giữ sắc tím thuỷ chung,
Dẫu số phận có xô ta xuôi ngược,
Nở bên nhau, đi đến cuối con đường


16580
TÌNH YÊU HÃY HỌC XƯƠNG RỒNG

Tình yêu hỡi, đừng mong ngày êm ả
Xương rồng kia giữa sa mạc nắng hồng
Bão quất cát như dao cào da thịt
Mà xương rồng vẫn lặng lẽ trổ bông

Đâu cần đất lành, đâu cần mưa móc
Cây vẫn xanh trong khắc nghiệt cuộc đời
Tình cũng thế, nào đâu cần trời đẹp
Mà vững vàng giữa gió cuốn, mưa rơi...

Bão có đến, cát cuồng bay muôn ngả
Mầm yêu thương vẫn cựa giữa gai cằn
Vắt cạn mình, hoa bừng lên sắc lửa
Tựa môi người rực cháy giữa nhân gian...

Này em hỡi, đừng than đời gian khó
Tình yêu sao tránh bão tố tung hoành?
Hãy ngạo nghễ như xương rồng sa mạc
Mặc bão bùng, em vẫn nở cùng anh!
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Ảnh đại diện

Phạm Bá Chiểu

16581
HAI MÓN NỢ
Phạm Bá Chiểu

Nợ tiền, muốn trả, hết ngay
Nợ tình càng trả, nợ ngày càng tăng


16582
TÌNH YÊU KHIÊU VŨ
Phạm Bá Chiểu

Ánh mắt em khiêu vũ giữa mắt anh
Như vì sao loé lên bao tia sáng
Như bình minh ánh lên tia nắng rạng
Như bập bùng ngọn lửa đuổi đông tan

Tiếng cười em khiêu vũ giữa tim anh
Như tiếng sóng tung tăng vờn vách đá
Như tiếng gió múa thu vàng bay lá
Như tiếng chim múa rộn cả rừng xanh

Và tình em khiêu vũ giữa tình anh
Như cơn mưa múa trên đồng khô khát
Như gió xuân dìu muôn hoa múa hát
Như điệu valse xoay quấn cuộc đời ta


16583
HÃY YÊU NHƯ VẠN VẬT CÙNG YÊU
Phạm Bá Chiểu

Kìa nắng đổ từ mặt trời xuống đất
Mưa từ mây ào đổ xuống đất lành
Thác cong đổ từ đỉnh cao chót vót
Lẽ nào em chưa chịu đổ tình anh?

Kìa mây trắng ôm nồng nàn ngọn núi
Vầng trăng ngân ôm trọn đại dương xanh
Dòng suối nhỏ đổ mình ôm sông lớn
Nỡ nào em chưa nhận vòng ôm anh?

Kìa ngàn sóng vỡ mình hôn bờ đá
Gió tung tăng hôn cả đại ngàn xanh
Mưa hôn nắng đẻ cầu vồng bảy sắc
Nỡ nào em chưa nhận nụ hôn anh?

Vạn vật sống là tìm nhau gắn bó
Chẳng có chi chịu lẻ bóng trên đời
Em đừng để trái tim hoài hoang hoải
Cùng tim anh hát tình khúc cuộc đời!


16584
THIÊN ĐƯỜNG GHEN?
Phạm Bá Chiểu

Thiên đường có shock vì ghen
Thiên thần chẳng đẹp bằng em ánh ngần?


16585
KHI THIÊN ĐƯỜNG PHẢI GHEN
Phạm Bá Chiểu

Thiên đường rộn bỗng nhiên không tiếng động
Mây ngừng trôi, gió quên hát lời êm
Bởi tất cả thiên thần nhìn xuống thế
Nhận ra rằng chẳng ai đẹp bằng em

Em ngước mắt cả trời sao quên sáng
Gió nghênh ngang bỗng dừng bước thẫn thờ
Mái tóc chảy dòng sông đen huyền diệu
Khiến màn đêm cũng say đắm ngẩn ngơ

Miệng tươi thế, đến hoa hồng giật thót
Khiến nắng trời thèm được chạm môi xinh
Làn da trắng, tuyết nghiêng mình ngưỡng mộ
Khiến vầng trăng thèm ngắm ánh lung linh

Thiên thần khóc vì chẳng ai rực rỡ
Bằng ánh cười rót mật xuống nhân gian
Ngay cả Chúa cũng ngẩn ngơ tự hỏi:
Phải loài người tạo vượt trội thiên thần?

Thiên đường ghen cũng chẳng chi làm lạ
Có tình anh nên em đẹp phi thường
Đẹp đến mức chính thiên thần tự hỏi:
Hay trần gian đã đổi chỗ thiên đường?


16586
MẠNH HƠN CẢ VĨNH HẰNG
Phạm Bá Chiểu

Em có biết mặt trời kia rồi tắt,
Biển bạc đầu sóng cũng hoá hư không.
Trái đất kia rồi một ngày ngừng thở,
Nhưng tình anh mãi mãi vẫn vô cùng!

Em có biết bão trời còn biết mỏi,
Núi lửa điên rồi cũng tắt dần thôi.
Cả thời gian cũng mòn theo năm tháng,
Nhưng tim anh chẳng một phút giây lơi

Em có biết, dù vũ trụ vỡ nát,
Hố đen kia nuốt cả ánh mặt trời,
Dẫu thế giới chỉ còn là tro bụi,
Tình anh còn hơn vĩnh cửu em ơi!

Dẫu thiên hà chẳng còn ngôi sao sáng,
Dẫu ngày mai chẳng còn có bình minh,
Dẫu tất cả chỉ còn trong quên lãng,
Trái tim anh còn ăm ắp bao tình




16587
NỢ GIÓ TIỀN, NỢ BIỂN TÌNH
Phạm Bá Chiểu

Nợ tiền trả, tiền bay như gió thoảng
Trả nợ tình, tình hoá sóng không ngưng
Ta trả mãi mà tình sao chẳng hết
Hay lòng em rộng lớn đến vô chừng?

Trả ánh nhìn thành bao đêm thức trắng
Trả nụ cười, ngày bỗng hoá dài hơn
Trả câu hát, tim bỗng thành nhịp loạn
Trả một thương hoá ngàn vạn cô đơn

Sóng ôm bờ, sao sóng không hề mỏi?
Mây vương trời, mây có lúc nào thôi?
Như tình ấy, anh trả hoài chẳng hết
Hay tình em rộng lớn tận... thiên thai?


16588
GIẤC MƠ TÌNH ANH
Phạm Bá Chiểu

Anh yêu em như biển yêu con sóng,
Dẫu bạc đầu vẫn khao khát vỗ bờ.
Như tia nắng hôn cành hoa màu lửa,
Sưởi hương nồng ướp thơ vào giấc mơ.

Anh yêu em như trời yêu tia chớp,
Rạch ngang đêm bừng tỉnh giấc u buồn.
Như mưa hạ tưới cánh đồng khô khốc,
Cho mầm xanh bừng hoa nở sắc hương.

Anh yêu em như dòng sông yêu biển,
Bởi không em, sông lạc bến, chơi vơi.
Như cánh gió yêu khung trời rong ruổi,
Chẳng có em, gió lặng giữa đơn côi.

Nếu tình em là giấc mơ tuyệt diệu
Xin đừng ai đánh thức giấc mơ huyền!
Anh nguyện ngủ trong thiên đường giấc mộng,
Để mơ hoài bên anh mãi có em!


16589
TÌNH YÊU DIỆU VỢI
Phạm Bá Chiểu

Tình yêu anh dành cho em diệu vợi,
Như trăng xa mãi chẳng thể chạm gần.
Như ngọn gió lạc vào trong bão tố,
Mãi vây quanh mà chẳng thể giữ chân.

Anh yêu em như triều dâng yêu biển,
Dẫu bạc đầu vẫn da diết ôm ghì.
Như tia nắng chạm long lanh giọt nước,
Để nước tan, hoá mộng bước lên đi.

Anh yêu em như mưa yêu mặt đất,
Dẫu rơi hoài vẫn khô hạn chẳng vơi.
Như mây trắng mãi dõi theo chân núi,
Suốt nghìn năm vẫn chẳng thể kề môi.

Sao tình anh mênh mang như biển rộng?
Mà tình em xa hút tựa chân trời...
Sao duyên nợ chẳng vươn thành sợi mộng?
Để yêu thương không hoá khói sương rơi?

Nếu đã thế, xin em là giấc mộng,
Anh nguyện mơ chẳng muốn tỉnh giấc lành.
Dẫu trần thế đổi thay muôn vạn sắc,
Tình anh còn... vĩnh viễn với trời xanh.



16590
GẦN ĐẾN KHI... CHẲNG THỂ XA NHAU
Phạm Bá Chiểu

Hãy nói đi, lời yêu như suối hát,
Cho tim anh thôi khắc khoải đợi chờ.
Lời em đến tựa nắng hôn lộc biếc,
Ủ hương tình ngan ngát những vần thơ.

Hãy đến gần như trăng vờn mặt sóng,
Như mây lành ôm núi giữa trời xanh.
Sao duyên số cứ đẩy mình xa ngái?
Để anh hoài thao thức giữa mong manh…

Anh vẫn đợi, như ngày chờ tia nắng,
Như hạ vàng thương nhớ cánh phượng rơi.
Em có biết gió yêu trời đến thế?
Dẫu vô hình, vẫn quấn quýt muôn nơi…

Nếu đã thế, xin đừng xa thêm nữa,
Để yêu thương không hoá khói bay lên.
Hãy đến gần, gần hơn, gần hơn nữa,
Gần đến khi... anh hoá một cùng em!
Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào

Trang trong tổng số 96 trang (954 bài viết)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [88] [89] [90] [91] [92] [93] [94] ... ›Trang sau »Trang cuối