Thơ » Pháp » Yves Martin
Je ne veux pas chanter le peuple
Car, je ne connais ni son étroite peine
Ni son lent amour, ni ses guerres
Légitimes, illégitimes.
Je ne veux pas chanter les femmes
Car je ne les connais pas
Hors des créatures splendides
Qui ne m'ont pas aimé
Que je n'aurais su aimer.
Je veux être un homme
Ni trop droit ni trop amer
Doucement, longuement mourir
Vivre parfois
Parce que rien d'autre n'est possible.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 19/11/2012 20:22
Tôi không muốn ca ngợi nhân dân
Vì tôi không biết nỗi phiền muộn hẹp hòi của người
Cũng như tình yêu chậm rãi, và những cuộc chiến tranh
Chính đáng hay bất chính của người
Tôi không muốn ngợi ca phụ nữ
Vì tôi không biết họ
Ngoài những tạo vật lộng lẫy
Không yêu tôi
Và tôi không biết yêu
Tôi muốn là một con người
Không quá thẳng thắn cũng không quá đắng cay
Nhè nhẹ, dề dà chết
Sống đôi khi
Bởi chẳng thể nào khác
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.