Giữa lòng Trường Sơn
Cây sấu lớn, tự mình chẳng biết
Chỉ biết che bóng im
Mát một màu xanh quen thuộc
Xuống sân con, nơi cư trú tiểu đoàn

Tiểu đoàn trưởng, người Đông Anh
Ngày nhỏ lê la vỉa hè Hà Nội
Cành sấu khô nhặt về thay củi
Quả sấu non đem bán chợ Mơ
Từ lâu
       những cơn gió đầu mùa
       những bát dấm riêu cua
                          lùi sâu vào ký ức

Ở đây
Bốn mùa chuyển rung bão lốc
Mái tóc anh ánh bạc trong đêm
Sân tiểu đoàn, cây sấu thân quen
Bận công việc
            anh chưa hề nghĩ đến

Chiều nay
tiếp khách văn Hà Nội
Anh bỗng nhận ra cây sấu trước nhà
Có trái tròn như nụ mắt nhìn xa
Có nét lá thêu màu xanh kỷ niệm
Có sắc nắng tự Ba Đình lưu luyến
Có mầm non của vệ cỏ hồ Tây
(Ôi, cây sấu trang nghiêm
                      tán rộng, phủ đầy
Lớn giữa Trường Sơn
                 không hề tự biết!)

Ngồi nghe anh nói về đất nước
Tôi bỗng nghe
           Hà Nội vào hè:
Những rặng sấu bên đường
                     toả bóng
                            xanh che...


6-1971

Nguồn: Xuân Hoàng, Biển và bờ (thơ), NXB Văn học, 1976