Nơi đây quân Thổ Nhĩ Kỳ
Đã từng đặt gót, còn gì đảo xanh
Khắp nơi tang tóc, điêu tàn
Đảo nho thuở trước, đá ngầm hôm nay
Chio xưa rợp bóng cây
Núi đồi, đài tạ, nước mây soi hàng
Hoàng hôn thiếu nữ bên ngàn
Nhởn nhơ điệu múa, rộn vang tiếng cười

Hoang vu. Nhưng... có một người
Bên tường sạm khói đang ngồi trầm ngâm
Một em Hy Lạp mắt xanh
Còn mang nỗi nhục nên cam cúi đầu
Nương thân biết dựa vào đâu?
Bạch trà một đoá dãi dầu như em

Thương em đá sắc chân mềm
Mắt xanh trời biển, lệ tràn mưa giông
Làm sao cho lệ ngừng tuôn
Trên trời mưa bão ánh hồng loé lên
Niềm vui chơi đến với em
Cho dầu hoe tóc ngửng lên nhìn trời?

Tóc kia ủ rũ buông rơi
Như chùm lá liễu tả tơi u buồn
Tóc chưa chị khuất lưỡi gươm
Làm sao cuộn lại, múa vờn trên vai?

Muốn gì, hãy nói em ơi
Cho em có thể được nguôi cơn buồn
Tặng em huệ đẹp một bông
Cũng xanh như thể màu tròng mắt xanh
Mọc bên giếng thẳm Iran?
Hay là một quả cây thần tuba
Cây to bóng mát toả xa
Trăm năm phi ngựa mới ra khỏi cành?

Tặng em chim đẹp non ngàn
Hót êm hơn tiếng kèn trầm ô-boa
Vang hơn cả tiếng thanh la?
Muốn gì em hỡi, quả, hoa, chim thần
Để em cười nụ cùng anh?
Em người Hy Lạp mắt xanh ngỏ lời:
-,Xin cho súng đạn, anh ơi!


Nguồn: 100 bài thơ Pháp từ thế kỷ XV đến thế kỷ XX (song ngữ), Phạm Nguyên Phẩm tuyển dịch, NXB Giáo dục, 1997
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)