Đêm dần tan
Bình minh ló rạng
Trời cần mẫn
Chan ánh nắng vàng
Sóng dập dìu
Vỗ bờ cát bạc
Mãi hát ru
Chẳng nhác bao giờ
Mây cứ trôi
Mang hạt sinh sôi
Gieo mầm sống
Chẳng lời than thở
Người trên đời
Thời gian tạm bợ
Chút gian nan
Oán giận đất trời
Vòng tuần hoàn
thiêng liêng vô tận
Mỗi sinh linh
Có phận của mình
Vật vô tình
Nhưng đều thấy biết
Người hữu tình
Tiếc…lại vô minh.
…
Lá rụng về cội, ươm chồi sự sống.
Sông chảy ra khơi, mây trắng về trời
Kẻ vừa nhắm mắt, trẻ mới chào đời.
Vòng lặp tử sinh, vĩnh hằng bất biến.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.