Ngâm mình trong cái nóng trưa Hè
Mồ hôi rơi, mắt nhoè vì nắng
Bóng nón tròn tạc trên đường vắng
Thiêu thân mình đổi những bữa ăn.
Chị lao công số phận nhọc nhằn
Nét cơ cực hằn lên khoé mắt
Nhưng chị quen rồi, thở than chôn chặt
Quen vị mặn bờ môi, chị nhoẻn cười.
Chị ơi…
Giữa trảng nắng không người
Vì lẽ gì lại tươi đến thế?
Có phải chăng nụ cười người mẹ
Thấy nhẹ lòng khi nghĩ đến đàn con
Cười những bước chập chững lon ton
Ngóng mẹ về với đồng quà tấm bánh
Bữa xum vầy cơm lành canh ngọt
Giọt mồ hôi đánh đổi yêu thương
Hay chị cười những ham muốn tầm thường
Chị trải đủ rồi, biết nhường, biết phận
Biết cuộc sống cho đi là nhận
Bớt bận tâm những chuyện hơn thua.
…
Chị lao công lầm lũi sớm trưa
Tìm tới bóng râm, tựa vào cây lá
Tán xanh vươn mình xoè bóng cả
Gió khẽ lay, như tặng chị món quà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.