Tôi rong ruổi ngược dòng hồi ức
Hà Nội của tôi mái ngói thâm nâu
Nét sầu bảng lảng trong đêm vắng
Loang lổ đèn vàng tan dưới tán cây.
Hà Nội ơi cái ngày xưa ấy
Mấy quán đêm leo lét ánh đèn dầu
Dăm cái ghế đượm màu năm tháng
Thủ thỉ ngồi vài cặp gái trai.
Hà nội của tôi, cái thủa bi hài
Cảnh huyên náo khi cả khu cắt điện
Hè phố bỗng trở thành bàn tiệc
Xóm giềng bắc ghế chuyện thâu đêm.
Hà Nội xưa, một Hà Nội êm đềm
Vài cụ bà têm trầu mồm bỏm bẻm
Cứ lèm bèm lũ trẻ con nghịch ngợm
Móm mém cười ngọt lịm yêu thương.
Hà Nội ơi, tiếng rao khắp phố phường
Những cô hàng rong, những cô đồng nát
Từng nhịp nghiêng vai mồ hôi mặn chát
Không lời than chỉ tiếng rao vang.
Hà Nội của tôi người phố tình làng
Chẳng thiếu câu hỏi han khi hoạn nạn
Mặc cho ai nói lòng người sâu cạn
Bán anh em xa mua láng giềng gần.
Thời gian dần trôi Hà Nội già rồi
Giờ chỉ còn nấm mồ trong ký ức
Tôi quay về với thủ đô vuông vức
Ngắm người qua mà cảm xúc lưng chừng…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.